Đề Xuất 1/2023 # Đọc Chương 14: Mèo Con Lilac # Top 3 Like | Sonkemmiracleapo.com

Đề Xuất 1/2023 # Đọc Chương 14: Mèo Con Lilac # Top 3 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Đọc Chương 14: Mèo Con Lilac mới nhất trên website Sonkemmiracleapo.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Nhà thờ, chủ nhật, người đông. Hôm nay My lại gặp chị Tâm một lần nữa, bình thường chị Tâm thường ngồi cách xa cô tập trung đọc kinh nhưng hôm nay chị ấy lại mang quạt đến gần chỗ cô ngồi. My cảm thấy chị ấy đang muốn kết bạn với cô, cô cũng không biết vì sao chị ấy lại muốn như thế. Chị Tâm nhẹ nhàng phe phẩy quạt giấy, tóc mai nhẹ bay bay, gương mặt lại như chất chứa ngàn vạn tâm tư. Lễ xong My chuồn trước, nhưng cô không cách nào thoát khỏi được chị ấy. Cô đi trước một bước chị ấy lại lẽo đẽo theo sau, hết cách cô bèn quay lại hỏi rằng, “Hôm nay chị lại muốn em chở về nhà hả?” Tâm gật đầu xác nhận, đúng vậy, cô muốn My chở cô về nhà. “Chị đi xích lô đi, em đi ngược hướng mà.” “Chị thích em chở.” Tâm chẳng bao giờ cho My một cơ hội từ chối, một khi cô đã quyết thì có mười núi cô cũng dời. My thở dài một tiếng, số cô thật khổ! Vậy nên cô cũng chẳng dám kì kèo nữa, đành dắt xe ra chở chị ấy về nhà. Vì hôm qua My và Ngọc vừa đi Vũng Tàu về nên hôm nay Ngọc vẫn còn đang ngủ ở nhà cô, cô mà không về sớm không chừng Ngọc sẽ băm nát cô cho cá ăn. Vậy nên cô phóng xe như bay về nhà chị Tâm, bình thường đều đi với tốc độ bình thường hôm nay tự nhiên chạy nhanh làm Tâm ngồi không vững, cô đành ôm eo My lại, giữ cho bản thân không ngã nhào xuống đường. Bình thường phải đi mười lăm phút mới tới, hôm nay còn chưa tới mười phút My đã thả Tâm xuống trước cửa. Gương mặt Tâm thoáng lên nét không vui, cô ra hiệu cho My dắt xe vào bên trong nhà mình. My lắc đầu, nhanh chóng giải thích, “Em phải về rồi, hôm nay nhà có khách.” “Bé Ngọc qua chơi à?” Tâm hỏi, “Em và con bé thế nào rồi, xác định mối quan hệ chưa?” “Quan hệ gì chứ?” My đỏ mặt mà không biết vì sao, bắt đầu từ hôm qua cô đã hứa với Ngọc rằng sẽ không rời bỏ cô bé, cho dù có như thế nào cũng luôn là người đồng hành bên cạnh Ngọc. Vì thế nên mọi chuyện có một chút khác, chẳng hạn như sáng hôm nay Ngọc đỏ mặt khi nhìn cô. Chẳng hạn như khi cô ôm Ngọc, thân thể Ngọc có chút cứng đơ, nằm yên ra như khúc gỗ cho cô ôm. Bình thường Ngọc đối với cô không hề cứng ngắt như vậy.

Còn My thì biết được đạp xe đi kiếm mang ý nghĩa gì, cô chỉ cần nghĩ đến cảnh cô đang chạy xe máy về, trên đường thấy Ngọc đang đạp xe đạp ngược hướng kiếm cô. Vừa nghĩ đến đã rùng mình, nếu ngày đó xảy ra cô nên nhảy hẳn xuống xe dắt bộ về nhà, vừa đi vừa xin lỗi Ngọc cho tiện. “Chị vòng qua chợ mua thạch dừa cho em mà.” My cố mở to mắt ra nói dối, nếu cô nheo nheo mắt nói dối thế nào Ngọc cũng nhận ra. “Từ nhà thờ qua chợ chưa đến mười phút đâu, cô bán thạch dừa chắc xinh đẹp lắm ha.” “Bé Ngọc… Chị mua thạch dừa về hơi trễ, lần sau nhất định về sớm. Không để em trông.” “Còn có lần sau?” “À không, không có lần sau.” My tự vả nhẹ vào miệng mình biểu thị cho việc nói sai hai chữ lần sau. Ngọc khó tính khó nết, My ở cạnh riết cũng quen, một người khó thì một người bắt buộc phải dễ tính, bằng không cứng quá sẽ gãy. “Dọn cơm ăn đi, em nấu xong hết rồi.” Ngọc đem chảo để xuống bồn nước một lát rửa, sau đó mới mang dĩa rau vừa xào ban nãy để lên bàn ăn. My nghe tiếng meow nho nhỏ yếu ớt phát ra trong nhà, cô nhíu mày, cố gắng tập trung lắng nghe xem đó là gì. Ngọc chỉ hừ một tiếng, nói, “Mèo em mới xin về đó.” “Em muốn nuôi mèo hả?” My cúi đầu lần theo dấu vết của con mèo kia, cô phát hiện chú mèo nhỏ đang nằm co ro trong góc nhà, nhìn thấy cô chú mèo càng hoảng sợ thu mình lại. My đưa tay nắm cổ mèo kéo ra ngoài, chú mèo lông màu xám tro có đôi mắt to tròn như hai hòn bi ve. Nhớ đến hai hòn bi ve cô mới đưa chú mèo lên ngang mặt Ngọc nhìn thử, đúng thật là giống như in đôi mắt của Ngọc. Ngọc và con mèo này thật có duyên. “Em với nó không có giống, chị so làm gì.” Cô nhận lấy con mèo con từ tay của My, bế nó vào lòng vuốt ve nó. Vì đây là mèo mới nên sợ nhà là chuyện đương nhiên, cô muốn nuôi nó trước tiên phải cho nó làm quen với gia đình của hai người. “Tên nó là gì?” My ngước mắt lên nhìn Ngọc, mèo cũng tự động nhận giúp cô, ắt hẳn tên cũng đặt rồi. “Lilac.” My cũng không biết ý nghĩa của Lilac là gì, nhưng cô cứ gọi mèo của hai người là Lí Lắc.

Đọc 14. Xa Trời Cách Biển.

Jeong Jaehyun đã không nói chuyện với Taeyong cả tuần rồi. Hắn cũng không đá động gì đến chuyện đã xảy ra vào buổi tối hôm ấy nữa.

Taeyong thì lực bất tòng tâm, vừa muốn giải thích, lại không biết cách mở lời. Mỗi lần anh cố gắng đến gần, Jaehyun chỉ ngoảnh mặt rời đi.

Taeyong lén lút vươn mắt nhìn hắn đang đứng trước mặt trong khi đang giúp hắn thắt cà vạt. Hôm nay Jaehyun có một buổi chụp ảnh báo hoạ cùng dàn diễn viên của bộ phim, vừa hay stylist của tạp chí kia bận việc không thể có mặt trong ngày, vừa lúc Taeyong không có việc làm sau buổi ghi hình. Thế là anh được thế chân vị stylist kia, một tay chuẩn bị trang phục cho hắn. Không biết là duyên hay nợ nữa rồi.

Taeyong thắt xong cà vạt thì chuyển sang xếp chiếc khăn tay để cài vào túi áo vest. Họ đang ở riêng trong phòng phục trang. Nếu như bình thường thì hắn sẽ nhăn nhở trêu chọc anh, lợi dụng cơ hội để ôm hôn. Vậy mà hôm nay, à không, mấy hôm nay, hắn chỉ làm ngơ.

Taeyong lại dấm dúi nhìn trộm, ai dè bị ánh mắt kia bắt gặp.

Không nói không rằng, Jaehyun chỉ lặng thinh đáp trả cái nhìn. Trong đáy mắt không gảy chút cảm xúc. Lúc anh vừa định lên tiếng thì hắn ngẩng cao đầu khỏi tầm mắt anh, khép mắt thay lời từ chối. Taeyong nhìn cái biểu cảm trơ trơ của hắn, vừa uất ức, bụng dạ vừa buồn tênh. Thế là giả vờ không quan tâm, hất mặt ra vẻ nghênh ngang thường ngày. Buồn cái gì chứ. Đây chính là mối quan hệ công việc mà anh từng muốn có giữa hai người họ. Không phải là tình một đêm, cũng không phải mối yêu thích thân mật.

Chỉ là nhìn hắn không cảm xúc, không nói không cười, làm anh đau lòng không hiểu nỗi.

Xong việc thì hắn và anh lại việc ai nấy làm. Hắn nói câu cảm ơn lịch sự rồi rời khỏi phòng phục trang để chuẩn bị cho buổi báo hoạ. Taeyong, thân làm stylist, nên tay cầm theo mấy cái áo vest khác để dự phòng, im lặng theo sau.

Jaehyun đi trước, Taeyong lẳng lặng bước theo sau, vừa đi vừa ngắm nhìn bờ vai rộng của hắn từ phía sau. Trong đầu nhớ lại khoảng vai trần anh nhìn thấy buổi sáng: là bờ vai anh đã từng dựa đầu khóc nức nở, cũng là bờ vai anh từng bấu víu không rời cả đêm. Là bờ vai anh luôn rất thích vùi mặt vào mà hít hà mùi thông khô làm anh xiêu lòng mỗi lần ôm ấp.

Anh nhìn Jaehyun bước vào phòng chụp ảnh, thân thiện cúi đầu, bắt tay chào hỏi từng người, môi nở nụ cười tươi, hai má lúm đồng tiền cứ thế thu hút mọi ánh nhìn.

Jaehyun đã không cười tươi như vậy với anh mấy hôm rồi.

Taeyong thở dài, bụng dạ nhộn nhạo ghen tị đến xót xa. Đã bảo rồi, cảm xúc là một kiểu gánh nặng đối với anh.

Jaehyun vận bộ suit tối màu hiên ngang ngồi giữa dàn diễn viên, thần thái ngời ngời như có vầng hào quang sáng đến hoa mắt người nhìn. Trời sinh hắn làm con nhà giàu có, từ nhỏ đã có tiếp xúc với vinh hoa. Thần thái của hắn là toát ra từ bên trong, quần áo nếu có cũng chỉ là trang sức ngoài lề. Bên cạnh hắn là hai nữ diễn viên chính, cũng trang phục sang trọng, cũng xinh đẹp đến choáng ngợp. Jaehyun giữ nét mặt nghiêm túc lạnh lùng để hoá vai hoàn chỉnh với nhân vật, nhưng với Taeyong mà nói, hắn ta đang trưng cái bộ mặt xa cách đấy ra để trả đũa anh.

Anh còn không biết mình có lỗi hay không trong chuyện này nữa.

Taeyong nhìn mấy con người sang trọng trước mắt, rồi bất giác nhìn lại bản thân. Trong khi nguời ta đang diện suit diện váy đầm hàng thiết kế, Taeyong chỉ mặc áo thun quần jeans hàng tầm. Trong khi nguời ta có kẻ hầu người hạ, chân bước trên thảm nhung vải lụa, Taeyong lúc nào cũng sống một đời chật vật cô đơn. Trong khi người ta lấy chỉ số tự tin làm thước đo nổi tiếng, Taeyong chỉ có một bầu mặc cảm, tự ti đằng sau vẻ mặt xấc xược ngông nghênh.

Trong khi người ta là Jeong Jaehyun nổi tiếng nhất bề thiên hạ, Lee Taeyong chỉ là một chú mèo không hơn không kém, có dành cả đời cũng không thể bước đến gần.

Jaehyun có ngu ngốc cũng nhận ra được sự cách biệt trời đất giữa hắn và anh.

Taeyong có ngu ngốc cũng nhận ra đây chính là điểm dừng cho mối quan hệ không tên không kết quả của họ.

Vậy mà tại sao Taeyong lại đau lòng thế này?

“Taeyong-ssi.” Một trợ lý bên tạp chí lên tiếng.

“Vâng?”

“Trợ lý của Jaehyun-ssi có nhờ tôi nói với cậu là phần việc hôm nay của cậu đến đây là xong rồi. Bên chúng tôi sẽ bảo quản trang phục của anh ấy sau phần chụp ảnh, vậy nên cậu không cần phải đợi nữa, có thể ra về.”

Taeyong nhìn về phía Jaehyun còn đang trong phông nền chụp ảnh, đang trò chuyện thân thiết với nữ diễn viên đang ngồi cạnh. Họ cười nói vui vẻ, ai nấy nhìn vào cũng nghĩ đây ắt hẳn là tiên nam tiên nữ tái thế xuống phàm, là mỹ cảnh không gì sánh bằng.

Jaehyun, đẹp đẽ nhất, phù hợp nhất, vẫn là ở cạnh những giai nhân như vậy.

Taeyong nên đi về thôi.

Lúc sáng Doyoung có dặn hôm nay nên về nhà sớm, tối nay có thể sẽ có mưa to. Taeyong sẽ mua thêm vài lon bia, uống cho say sưa rồi ôm Doyoung đi ngủ cho khoẻ đời.

Taeyong gặp lại Seo Youngho sau sáu năm dài.

“Yongie!!”

Taeyong giật mình thảng thốt khi nhận ra giọng nói quen thuộc của cậu bạn thân suốt thời tuổi thơ lúc vừa bước vào nhà. Là Youngho, chính là Youngho chó săn trời đánh. Taeyong bất chấp quẳng hết túi xách áo khoác xuống sàn mà chạy thẳng vào vòng tay của cậu bạn thân. Youngho với chiều cao khủng, thân người khổng lồ, cười khoái chí bắt lấy chú mèo trong tay rồi nhún nhảy.

“Yongie Yongie Yongie đáng yêu. Cậu có nhớ tớ khôngggg?”

Youngho hát ca í ới với cái chất giọng trầm đặc, Taeyong bật cười thành tiếng.

“Cái thứ bạn bè trời đánh này, cậu đã biến đâu mất dạng mấy năm nay?”

Anh ra vẻ giận dỗi, đánh thùm thụp vào vai Youngho, trong khi cậu ta vẫn cười khùng khục.

“Tớ đã rất nhớ cái nắm tay kẹo bông gòn này của cậu đấy. Chả bù cho Doyoung, cậu ấy còn giả vờ không quen lúc gặp tớ đang đợi trước cửa nhà hai người.”

Youngho buông Taeyong ra khỏi vòng tay rồi giữ lấy hai vai anh xoay mấy vòng như con rối.

“Xoay mấy vòng cho tớ xem Doyoung có chăm cậu cẩn thận mấy năm nay không đã.”

“Đồ ngốc!!”

Taeyong cười không thèm chấp cho cái bản tánh ngốc nghếch, thích giỡn nhây của Youngho mà để cậu ta xoay mình mấy vòng tròn, rồi gân cổ trách móc Doyoung đã để anh ốm còm nhôm như này: “Yongie dù hơi gầy nhưng vẫn rất xinh đẹp nhất trên đời.”

Taeyong, Doyoung và Youngho chơi thân với nhau từ hồi bé xíu, sống chung ở cô nhi viện. Trong khi Taeyong và Doyoung khờ khạo, ít nói thì Youngho ồn ào, tinh nghịch và hung hãn. Youngho là một nhân thú họ Chó săn Coonhound, cũng chính là cậu bạn Chó săn năm xưa vì chút tức giận mà lỡ tay nhốt Taeyong ngoài mưa cả buổi chiều. Sau khi nhìn thấy Taeyong bệnh liệt giường cả tuần thì giống như đổi tánh: tự dưng hiền lành, ngốc nghếch hẳn ra. Cậu ta thui thủi đi theo Taeyong và Doyoung cả mấy ngày chỉ để xin lỗi và hứa sẽ không bắt nạt ai nữa, cũng hứa luôn sẽ luôn ở cạnh bảo vệ bạn mèo và bạn thỏ.

Trước khi Doyoung trở thành gối ôm bất đắc dĩ của Taeyong vào mấy ngày mưa bão, thì Youngho luôn là người ôm Taeyong vào lòng. Khi còn nhỏ, lúc chưa học được cách biến hình thuần thục, mỗi khi trời mưa to sấm lớn, Taeyong sẽ khóc tức tưởi trước khi không thể điều khiển bản thân, biến thành chú mèo trắng nằm rên ư ử dưới chăn. Mỗi lần như vậy, nếu Youngho đến kịp thì sẽ ôm Taeyong vào lòng. Nếu chậm chân, cậu cũng sẽ biến thành chú chó Coonhound lông ngắn đen tuyền, rồi nằm yên để anh rút người vào. Chó Coonhound Youngho to hơn mèo Khao Manee Taeyong gấp mấy lần, vậy nên chỉ cần một cái gác chân là Taeyong đã yên vị khóc thút thít bên cạnh Youngho. Họ cứ vậy mà Taeyong hình thành thói quen thích chui rút tìm hơi ấm mỗi khi trời đổ mưa.

Năm cậu mười sáu tuổi, bất chấp tuổi tác đã ở lứa thiếu niên, Youngho được một gia đình giàu có hiếm con nhận nuôi. Taeyong bản tính yếu đuối thời ấy đã khóc ngắn khóc dài mấy ngày liền trước khi Youngho được ba mẹ đón đi. Vậy nên cậu đã hứa, sẽ luôn luôn đến thăm Taeyong và Doyoung mỗi khi có thời gian.

Nhưng người tính đâu bằng trời, Youngho theo gia đình mới bay thẳng qua Mỹ sống cả hai năm trời. Hội bạn thân tái ngộ năm mười tám tuổi lần đầu tiên. Mười chín, hai mươi, hai mốt là ba lần tiếp theo. Năm nay Taeyong hai bảy, mới gặp lại Youngho lần thứ tư. Anh còn không biết cậu bây giờ nghề nghiệp thế nào, cuộc sống ra sao.

Youngho sau mấy năm sống ở phương Tây thì nhận ra bản thân rất thích tiệc tùng, bia rượu và chốn đông người. Vậy nên mỗi lần gặp mặt, việc đầu tiên cậu làm chính là lôi Taeyong và Doyoung đi nhậu rượu ở mấy quán bar để tâm tình.

“Tớ không đi. Sáng mai tớ phải lên Toà Án sớm rồi.”

Doyoung thẳng thắn từ chối. Youngho không trách được bạn thỏ chăm học chăm làm nên đành phải quay sang Taeyong, nước mắt ngắn dài năn nỉ.

“Doie không đi thì đã đành, Yongie mà từ chối là tớ sẽ buồn đến tuyệt vọng đấy.”

Vừa hay Taeyong cũng muốn say xỉn, vừa hay gối-ôm-kiêm-máy-sưởi Youngho lại trở về ngay thời điểm u uất này.

“Nhưng.. nhưng tối nay có thể sẽ mưa..”

“Vậy thì tớ nhất định sẽ ôm Yongie vào lòng, đảm bảo Yongie không một hạt mưa chạm đến luôn.”

Anh nhìn đôi mắt sáng rỡ của Youngho mà không nỡ từ chối. May mắn ngày mai cũng không phải đi làm buổi sáng vì nhân vật chính kia có lịch trình riêng, thế là ăn uống tắm rửa thay đồ để say xỉn một phen tối nay.

Anh ước rằng mình đã từ chối Youngho.

“Tớ có một người bạn đang trên đường đến, Yongie sẽ không phiền đâu đúng không?”

“Cậu còn có bạn khác ngoài tớ và Doie à??” Taeyong lúc này đầu óc đã bắt đầu choáng váng vì uống nhầm mấy shot rượu mạnh mùi vị kì dị, buông lời trách móc.

“Lúc ở Mỹ thì tớ chỉ thân mỗi cậu ta. Nhưng tớ vẫn thương Yongie nhất nhất mà.”

“Hừ.” Anh chỉ bĩu môi.

Lúc Youngho nhận được tin nhắn thì đứng bật dậy khỏi ghế nhìn về phía cửa, Taeyong cũng tò mò xoay đầu nhìn theo. Trong điều kiện thiếu ánh sáng của quán bar, anh không thể nhìn rõ ai với ai nên quay lại với lon bia trong tay. Ai thì cũng kệ.

Cho đến khi Youngho lớn tiếng giới thiệu:

“Yongie, đây là Jaehyun, bạn thân chí cốt thời đại học của tớ.”

“…”

Taeyong xoay đầu nhìn, rồi chết lặng.

“Jaehyun, giới thiệu với cậu đây là bạn thân cả đời của tớ, Taeyong.”

Anh ước rằng mình đã từ chối Youngho.

Đọc Chương 86: Hố Thảm

Mọi người vẻ mặt khác nhau, hình ảnh Cát Lâm miêu tả bọn họ tưởng tượng không ra, càng không biết những thần linh phất tay nhấc lên chiến hỏa, được vô số người cúng bái sẽ lưu lạc thành như thế, sẽ có ý tưởng như thế nào.

Khó trách chúng thần không tiếc tổn thương căn nguyên cũng muốn liều mạng phân liệt thần niệm. Cái giá của hàng thần thuật lại lớn đi nữa, cũng đánh không lại nguyện vọng muốn trở về đại lục Seeley. Nếu như không thể trở về, chúng thần bị nhốt ở địa cầu đến chết cũng chỉ có thể làm một người bình thường, thần lực lưu trữ cũng vô dụng. “Hai mươi năm trước ở chỗ chúng tôi, người không phải tóc đen mắt đen cực kì ít. Một đám người như bọn họ cũng quá bắt mắt.” Còn không có giấy chứng minh nhân dân, không biết sẽ phát sinh cái gì đây, Cát Lâm càng nghĩ càng cảm thấy câu chuyện bên trong rất “sâu”. Nói xong nhịn không được cúi đầu liếc mắt nhìn con mèo trong ngực một cái. Cát Lâm tưởng tượng Chiến Thần ôm một con mèo đen, đứng trên con đường ngựa xe như nước, vẻ mặt mờ mịt. Người Hegel không biết ma pháp, địa cầu cũng không có nguyên tố ma pháp để Eloca xua tan, Chiến Thần cũng là một người bình thường, cơ mà mất đi thần lực thì còn có võ thuật để dùng, võ thuật của Eloca không cần ma pháp phụ trợ, đổi thành võ giả khác ở đại lục Seeley phỏng chừng sẽ phát điên. Võ giả thân thủ mạnh mẽ bỗng nhiên biến thành ông cụ luyện công buổi sáng ở công viên, từng quyền đánh ra mềm nhũn không có lực thương tổn, nhảy cao tại chỗ chỉ được một thước, cả ô tô cũng chạy không lại, cũng chỉ có mỗi ưu điểm là thân thể rắn chắc chịu đánh thôi nhỉ? Trừ bỏ thần linh hệ pháp, còn có võ giả cấp thánh thành thần, bọn họ xuyên qua có khả năng cần nhờ nắm đấm cướp miếng ăn cùng mấy tên đầu đường xó chợ. Về phần Chiến Thần Eloca — Cát Lâm quan sát mặt của vị thần nào đó một chút, cực kì chắc chắn cảm thấy Eloca đứng ở trên đường, năm phút đồng hồ sau sẽ gặp phải lưu manh đùa giỡn, thanh thiếu niên đến gần, bác gái nhiệt tình hỏi ý kiến, cộng thêm các cô gái lớn mật chấm mút. Không có việc gì, thần của chúng ta có vũ lực hộ thân. Thật sự không được thì móng vuốt của Gafia cũng rất sắc. Giờ khắc này, ý nghĩ của hai vị tế ti điện Chiến Thần và Cát Lâm y như nhau, đều đang tưởng tượng nếu Chiến Thần không cẩn thận bị nhốt ở địa cầu sẽ là loại tình hình gì. Cát Lâm cảm thấy hai mươi năm trước còn không dễ nói, khi đó internet chưa phát triển lắm, nếu hiện tại Eloca đến, khẳng định bị người vây truy chặn đường chụp ảnh, quay video truyền đến trên mạng, ba ngày là có thể trở thành người nổi tiếng trên mạng. Yếu tố của người nổi tiếng trên mạng là gì? Mặt đẹp, giọng hay, có phẩm vị. Nếu mặt đủ đẹp, hai cái sau không quan trọng! Huống chi vị thần nào đó còn có mèo nữa, thời buổi này làm người nổi tiếng mạng, nào có ai không nuôi thú cưng cute? Đám thú cưng dễ thương đó nếu làm tốt, thậm chí còn nổi hơn cả chủ nhân mình. Chẳng hiểu sao Cát Lâm mà nhẹ nhàng thở ra, cũng bởi vì phát hiện tiền đồ của vị thần nào đó cực kì xán lạn. “Vì để phòng ngừa ngoài ý muốn, Dysis, tôi cảm thấy anh cần học một vài thứ.” Cát Lâm ôm Gafia, nghiêm túc nói, “Tôi dạy cho anh ngôn ngữ của cố hương tôi.” “…” Người vốn thật sự không nghĩ tới Chiến Thần sẽ lưu lạc dị thế, cũng bị lừa vào cái ý nghĩ này. “Khụ!” Anmertin đánh vỡ bầu không khí kỳ quái kia. Vị chủ tế ti thần điện Tinh Thần này có thâm ý khác mà liếc mắt nhìn Cát Lâm, tuy rằng bọn họ gặp mặt không lâu, nhưng Anmertin đã thay đổi cái nhìn về Cát Lâm ba lần, hiện tại càng là nhìn ra một điểm cực kì khủng khiếp. Nhà tiên tri có thể sống lâu, chính là bởi vì bọn họ biết chuyện gì nên nói, việc gì không nên nhắc.

Anmertin giả bộ không biết gì hết, vẻ mặt cung kính hành lễ về phía tây, sau đó thẳng lưng nói: “Ta phát hiện trên người Hody có hàng thần thuật, đoán được hắn đang cầu cứu ta, vì thế ta đi khẩn cầu Sote đại nhân…” Cát Lâm nghe thấy cái tên xa lạ, theo bản năng mà nhìn về phía bọn lão Qusair. Tế ti Tascha thấp giọng giải thích: “Là nữ thần Tinh Thần.” Cát Lâm sau đó phát hiện Anmertin không dùng “Thần của ta” để gọi nữ thần Tinh Thần, lại nghĩ tới thời điểm mới vừa gặp mặt vị tiên tri này đã nói, hắn không phải tín đồ của nữ thần Tinh Thần, chỉ là theo đuổi chân lý dưới sự che chở của nàng. “… Nữ thần nhân từ, chính là hàng thần thuật không cách nào nghịch chuyển, chỉ có thể trợ giúp Hody lưu lại những di ngôn kia. Chúng ta biết chúng thần có khả năng bị nhốt tại một nơi nào đó, còn không tiếc hết thảy đại giới tìm kiếm môi giới hàng thần thuật, chỉ có điều mục tiêu của chúng thần là cái gì, lại tính toán làm như thế nào, những điều này đều là bí ẩn không biết.” Trong mắt Anmertin thoáng chút bi thương. Thánh luyện kim sư Onvisa đã chết vào 20 năm trước. Nếu tính theo tuổi thọ của thần, hai mươi năm không phải một quãng thời gian dài, nhưng mà đối với người hai mươi năm qua không ngừng suy nghĩ điểm đáng ngờ về cái chết của bạn mình như Anmertin, mọi chuyện thật sự chẳng khác gì mới xảy ra ngày hôm qua. “Ta từ chối trở thành thần quyến giả giáo đình của nữ thần, cầm lấy quyền trượng thù vinh của giáo đình, mà là đảm nhiệm chủ tế ti của thần điện Tinh Thần ở Đan Đóa. Điều này khiến ta có thêm vô số chuyện phức tạp, bằng hữu của ta trước khi chết cho ta một cái phiền toái lớn như vậy, ta lại không thể bỏ mặc không quản…” Anmertin thở một hơi thật dài, trong giọng nói tràn ngập bất đắc dĩ, “Một khi thần chiến nổ ra, Seeley sẽ không còn là dáng vẻ hiện tại nữa.” Ông chỉ có thể đi thăm dò chân tướng. Chỉ có thể cả ngày lẫn đêm mà phòng bị, trong luồng thông tin vô biên vô hạn mà vơ vét thứ hữu dụng. Cát Lâm cảm thấy cái tướng này của Anmertin, rõ ràng là vì “Quen nhầm bạn xấu” mà chua xót. “Hody lợi dụng chúng ta, loại lợi dụng này vốn là vì hắn hy vọng chúng ta có thể phát hiện chân tướng.” Công tước Luhmann thay thế Anmertin tiếp tục nói: “Hắn chết ở trước mặt chúng ta.” Mọi người nhất thời trầm mặc. Đặc biệt là Cát Lâm tận mắt nhìn thấy tử trạng của Barre và Johanne. Thân thể bị thần lực cải tạo, lại có thần niệm ký sinh ở trong đầu, không ai có thể cứu được. Một khắc kia khi đạt được lực lượng không thuộc về mình, vận mệnh của những người như Hody đã được định trước. “Là hắn cố ý làm như vậy, hắn muốn cho chúng ta tận mắt nhìn thấy gương mặt của ‘Thần’.” Công tước Luhmann vẻ mặt bình tĩnh, nhắc tới đoạn quá khứ kia, y còn giống Băng Sương kỵ sĩ hơn cả Kewell, hơi thở âm u lạnh lẽo quẩn quanh trên người y càng ngày càng nhiều. Mày lão Qusair cau chặt. Tên của Thánh luyện kim sư Onvisa ở đại lục Seeley người người đều biết, lúc trước khi nghe tin hắn chết, rất nhiều người đều cảm thấy tiếc hận, nhưng cũng không cảm thấy ngoài ý muốn. Trong mười luyện kim thuật sư sẽ có tám người chết vì nghiên cứu của bản thân, nếu như xui xẻo thì cả tro cốt cũng tìm không thấy. Luyện kim thuật sư thực lực càng mạnh, nguy cơ tử vong càng lớn. Onvisa cứ như vậy chết, ngoại trừ bạn bè hắn, không một ai biết vì sao hắn chết. “Thần niệm trên người hắn thuộc về ai?” “… Nguyệt Thần Alderney.” Câu trả lời của Anmertin khiến Eloca bất ngờ.

Alderney xem như là người có trí tuệ tương đối xuất chúng trong số các vị thần, những người kế nhiệm chức danh thần này cũng không ngoại lệ. Mở ra thần sử, mỗi một lần tên Nguyệt Thần xuất hiện đều là chuyện lớn, hắn rất ít chịu thiệt bên trong thần chiến, dù có thất bại cũng không có bao nhiêu tổn thất. Phải biết có tới mấy người làm Nguyệt Thần, có thể duy trì kỷ lục “Huy hoàng” như vậy quả thật không dễ dàng. Alderney là một một người thông minh, là trí giả bên trong câu chuyện, đại lục Seeley bây giờ vẫn còn truyền lưu Nguyệt Thần giả vờ như người thường, khiến một quốc vương trời sinh tính tình tàn bạo bước vào bẫy rập thơ ca, ở trong bích họa hắn có khi là ông cụ tóc bạc phơ, có khi lại là người tuổi trẻ ranh mãnh. Khi thần niệm trên người Hody xuất hiện, bộc lộ ra thân phận Nguyệt Thần, đã mang đến cho Luhmann, Anmertin đả kích thật lớn. Việc này còn có tác dụng hơn bất cứ lời nói nào, Hody không cần nhiều lời một chữ, hai người đã hiểu được sự nghiêm trọng của vấn đề. “Nếu Alderney cũng mất đi bình tĩnh, vậy không cần trông cậy vào những thần khác.” Eloca giải thích với Cát Lâm. “Nhưng sao bọn họ lại đi đến địa cầu?” “Tôi luôn luôn suy nghĩ, trong khoảng thời gian tôi ngủ say, chúng thần rốt cuộc đã làm cái gì mà khiến mình thành như vậy.” Eloca vuốt ve quyển sách da thú kia, giống như đang lầm bầm lầu bầu, “Afiman nói bọn họ không tự do, tôi liền đoán có lẽ bọn họ bị nhốt ở nơi nào đó, cho nên tôi muốn đi Pensender nhìn xem. Bước qua Cánh Đồng Hoang Vu nơi cực bắc của đại lục Seeley, chính là nơi mà chúng thần từng cư ngụ từ niên đại xa xưa, lần trước thần chiến tôi đánh tới bên kia, phá hủy Pensender, chúng thần chiến bại từng người tán đi, sau khi rời đi Hegel tôi cũng không cảm giác được Cánh Đồng Hoang Vu nơi cực bắc có hơi thở của thần linh, cho rằng bọn họ sẽ không tránh ở bên kia. Hiện tại phỏng đoán bọn họ bị nhốt, mới muốn đi tìm chút manh mối.” Kết quả còn chưa khởi hành, chân tướng đã đưa đến trước mắt. Những hình vẽ nguệch ngoạc trong quyển vở da thú là chứng cứ mơ hồ. Chân chính làm Eloca nghĩ đến chúng thần có lẽ bị nhốt ở địa cầu, lại là một đoạn ký ức xa xăm. “Alderney từng đề cập một chuyện với tôi, cổ thần đã từng muốn đi đến thế giới bên ngoài đại lục Seeley.” Cổ thần hàng năm chinh chiến, thổ địa Seeley tuy rằng rộng lớn, nhưng mà người thật sự không nhiều lắm, lúc cổ thần đánh nhau căn bản không để ý đến sinh mệnh người thường, thần chiến thiên tai liên miên, chờ đến quân đội thần linh đánh hết, muốn bổ sung một chút binh lực, lại phát hiện võ giả ma pháp sư có thiên phú trên lãnh địa của mình quá ít. — Người cũng chết sạch rồi, ma pháp sư với võ giả nhiều bằng niềm tin à? “Ở thế giới chúng ta, cuối lục địa là biển, cuối biển là tường mây cao ngất, chưa từng có ai có thể xuyên qua tường mây lại còn sống trở về.” Eloca ôm lại mèo đen, trấn an mà vuốt đầu Gafia, thở dài nói, “Làm thần, tôi có thể nói cho mọi người biết, đằng sau tường mây cái gì cũng không có, nó là một phần của trật tự toàn bộ thế giới. Chúng ta cảm thấy nó là một bức tường, chỉ là hình tượng do nguyên tố ma pháp ngưng tụ ra, nó là một lá chắn, bảo hộ đại lục Seeley.” “Bảo hộ? Bên ngoài có kẻ địch gì ư?” Lão Qusair nhạy bén hỏi. “Không phải ý đó, nó tựa như vỏ cây, vỏ quả. Lá chắn này bảo hộ là toàn bộ thế giới, nó duy trì thế giới cân bằng, để sinh mệnh bên trong tự nhiên sinh trưởng.” Cát Lâm bỗng nhiên nghĩ tới tầng khí quyển ở địa cầu, tầng khí quyển không phải dùng để ngăn cản người ngoài hành tinh, không gian vũ trụ hiện nay cũng không phát hiện người ngoài hành tinh không hữu hảo, chỉ là sự “Bảo hộ” của tầng khí quyển đối với sinh mệnh trên hành tinh lại cực kì quan trọng. “Có lẽ tôi hiểu, ý là nói bên ngoài tường mây… Không thích hợp cho các anh sinh tồn?” “Tôi không biết, tôi chưa từng đi ra ngoài.” Eloca trả lời. Cát Lâm nghĩ không ra, nghi hoặc hỏi: “Nguyệt Thần tới tìm anh, lại nhắc tới chuyện cổ thần muốn đến thế giới bên ngoài bức tường, chắc không phải hắn muốn xúi giục anh lập một đội thám hiểm đấy chứ?” “Không, hắn chỉ là…” Eloca trầm tư một hồi, tìm kiếm từ mô tả thích hợp. Trước kia y cho rằng Alderney là tới lừa gạt mình, hiện tại xem ra Alderney đại khái thật sự cảm thấy hứng thú đối với thế giới bên ngoài bức tường. “Nguyệt Thần nói, thần linh ước thúc chính mình là một việc khó, cho dù áp chế chúng thần, chờ đến khi tôi chết đi, thần chiến vẫn cứ sẽ tạo thành ảnh hưởng đối với người thường. Giải quyết vấn đề phải bắt đầu từ gốc rễ, nói thí dụ như thế giới đằng sau tường mây, nếu chuyển chúng thần đến bên kia cư trú, thần chiến cũng sẽ tiến hành ở bên kia, thiệt hại của Seeley cũng nhỏ.”

Đọc Chương 33: Nửa Đêm Mèo Mả Gà Đồng

Tối muộn hai người đang ngủ thì có tiếng điện thoại reo, My đưa tay sờ bên cạnh thì thấy Ngọc đang ngủ ngon lành, sợ đánh thức Ngọc cô mới nhanh chóng xỏ chân vào dép rồi đi ra ngoài nghe điện thoại. Màn đêm đen kịt vây quanh lấy căn nhà nhỏ của hai người, trên bàn, cây đèn dầu loe loét chỉ chiếu sáng được một khoảng nhỏ. Bình thường có thể bắt một bóng đèn trái ớt để chiếu sáng nhưng Ngọc lại tiết kiệm, chỉ muốn dùng đèn dầu vì dù sao hai người cũng không ai hay đi vệ sinh vào buổi tối. Tiết kiệm điện dùng đèn nhưng lại dùng máy lạnh, My nghĩ tới mà buồn cười Ngọc ngốc nhà mình. “Alo…” “Là chị.” Giọng chị Tâm vang lên buồn bã không thôi. “Chị gọi em có chuyện gì vậy?” Tối muộn như vậy gọi điện cho người khác, ắt hẳn là có vấn đề cần nói. “Không có chuyện gì, chị chỉ gọi vì nhớ em.” Mặc dù giọng của chị Tâm thều thào nhưng lại không có vẻ như đang say rượu, từng lời đều nói rành mạch rõ ràng. My bác bỏ đi lý do say rượu của chị ấy, chị ấy khi gọi hoàn toàn tỉnh táo. “Chị có chuyện gì hả?” Tâm hơi cười: “Không… chị chỉ muốn nói là chị nhớ em… chỉ có vậy thôi.” “Vậy thì em biết rồi, chị ngủ ngon. Em đi ngủ tiếp đây.” “Ừ… Em ngủ ngon.” My gật gù rồi cúp máy, cô vừa đi vừa cột lại dây lưng quần của mình, về đến phòng đẩy cửa phòng ra đã thấy Ngọc đang ngồi dựa đầu vừa giường. Cô suýt chút là bị hù cho la lên một tiếng, mười hai giờ đêm cô bé xõa tóc ngồi dựa lưng vào giường cùng với chị gái mười hai giờ đêm gọi chỉ để bảo nhớ cô, tại sao hai người phụ nữ này lại có thể lạ lùng như thế. “Em… làm em tỉnh hả?” “Không tỉnh làm sao biết người ta giấu mình tối nào cũng nói chuyện với nhân tình.”

Bạn đang đọc nội dung bài viết Đọc Chương 14: Mèo Con Lilac trên website Sonkemmiracleapo.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!