Đề Xuất 1/2023 # Tải Truyện Tôi Là Con Mèo Azw3 Epub Mobi Pdf # Top 4 Like | Sonkemmiracleapo.com

Đề Xuất 1/2023 # Tải Truyện Tôi Là Con Mèo Azw3 Epub Mobi Pdf # Top 4 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Tải Truyện Tôi Là Con Mèo Azw3 Epub Mobi Pdf mới nhất trên website Sonkemmiracleapo.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Ở Việt Nam, sách văn học tầm cao, có ảnh hưởng lớn đến tâm tư tình cảm người Nhật qua nhiều thế hệ chưa xuất hiện nhiều. Đúng như nhận định của ông Mitsuyoshi Numano, giáo sư văn học của Đại học Tokyo trong Hội thảo văn học Nhật Bản tháng 9-2009 tại Hà Nội: “Hình như phần lớn các tiểu thuyết (của Nhật) được dịch đều thuộc về các nhà văn ăn khách hiện đại trong khi các nhà văn quan trọng trước đó với những tác phẩm có ý nghĩa vượt thời gian thì hầu như chưa được dịch sang tiếng Việt Nam.”

Trong số lượng rất lớn các tác giả văn học Nhật trong hơn 100 năm từ thời Minh Trị đến nay vị giáo sư này đã lựa chọn ra 10 tác giả văn học mà ông cho là quan trọng nhất ở Nhật gồm có: Mori Ogai (1862-1922), Akutagawa Soeki (1867-1916), Tanizaki Junnichiro (1886-1965), Akutagawa Ryunosuke (1892-1927), Dazai Osamu (1909-1948), Kawabata Yasunari (1899-1972 – giải Nobel văn học), Mishima Yukio (1925-1970), Abe Kobo (1924-1993), Oe Kenzaburo (1935 – giải Nobel văn học), Murakami Haruki (1949).

Để người Việt Nam hiểu và thấy được cái hay của văn học Nhật, cần thiết phải dịch văn học Nhật sang tiếng Việt nhiều hơn nữa để người Việt Nam có cơ hội tìm hiểu và tiếp xúc nhiều hơn với các tác phẩm và tác giả quan trọng của văn học Nhật. Chính các dịch giả sẽ là cầu nối để tăng cường sự hiểu biết lẫn nhau giữa hai dân tộc. Tôi vui mừng ghi nhận sự xuất hiện của những dịch giả mới người Việt, có nghiên cứu cẩn thận và hiểu sâu về con người, văn hóa Nhật Bản, với niềm say mê văn học Nhật, đã đem đến cho bạn đọc Việt Nam những kiệt tác được dịch trực tiếp từ nguyên bản. Đây là một điểm rất cần khuyến khích và nhiệt tình cổ vũ.

Tiểu thuyết Tôi là con mèo của văn hào Natsume Soeki, do bà Bùi Thị Loan dịch từ bản tiếng Nhật, là một trong chưa nhiều trường hợp tôi vừa nói ở trên.

Vị trí và vai trò của các tác phẩm của Natsume Soeki trong nền văn học Nhật bản là rất quan trọng, nó ảnh hưởng sâu sắc đến nhiều thế hệ người Nhật Bản, bất cứ người Nhật Bản cũng biết đến các tác phẩm Botchan,Wagahai wa neko dearu, Kokoro… của ông. Ông được coi là nhà văn dân tộc lớn nhất trong nền văn học cận đại ở Nhật Bản kể từ thời Minh Trị. Các nhà phê bình văn học đánh giá ông là một trong ba trụ cột của văn học hiện đại Nhật Bản cùng Mori Ogai và Akutagawa Ryunosuke.

Năm 2006 bạn đọc Việt Nam đã được đọc cuốn Cậu ấm ngây thơ (Botchan) và bây giờ lại được cầm trên tay bản dịch kiệt tác Tôi là con mèo (Wagahai wa neko dearu) của đại văn hào Natsume Soeki, cả hai đều do dịch giả Bùi Thị Loan chuyển ngữ sang tiếng Việt và do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành.

Dịch giả Bùi Thị Loan là một người Việt Nam am hiểu văn hóa văn học Nhật, hiện tại bà vẫn đang sinh sống và làm việc tại xứ sở hoa anh đào. Bà là một người dịch mới, trong thế hệ các dịch giả văn học thời hiện đại, được tiếp xúc và chuyển ngữ trực tiếp từ nguyên bản. Bản dịch của bà Bùi Thị Loan, mà theo tâm nguyện bà muốn cố gắn chuyển tải một cách trung thực văn phong của một đại văn hào Nhật Bản, có thể, đôi chỗ còn làm cho bạn đọc Việt Nam, nhất là lớp trẻ, cảm thấy hơi có gì đó khác lạ, hơi khó dung nạp. Nhưng dụng ý của người dịch quyết tâm giúp bạn đọc Việt Nam dần khám phá đỉnh núi Natsume Soeki một cách thuần chất và nguyên vẹn, dù không dễ. Như đã nói, vốn dĩ tác phẩm Tôi là con mèo – một tác phẩm được viết ra ở Nhật Bản cách đây hơn một thế kỷ, dù rằng là kiệt tác của nhân loại, sống mãi với thời gian, đã đi vào tâm hồn bao thế hệ người Nhật, nhưng chính người Nhật hiện đại cũng cảm thấy nhiều chỗ khó đọc, vì vậy chuyển ngữ sang tiếng Việt là một công việc đầy gai góc. Đối với độc giả nước ngoài, trong đó có Việt Nam, để thấy hết cái hay, cái đẹp của tác phẩm này thiết nghĩ cũng cần có thời gian. Mọi phán xét xin dành lại cho độc giả.

Thúy Toàn

“Tôi là con mèo” là tác phẩm đầu tay của nhà văn Natsume Soseki (1867-1916). Trong tác phẩm Cậu ấm ngây thơ (NXB. Hội Nhà văn phát hành năm 2006), tôi đã có dịp giới thiệu qua về ông.

Có thể nói, đây là tác phẩm rất quan trọng không chỉ đối với cuộc đời và sự nghiệp của Natsume Soseki mà còn đối với cả đời sống văn học Nhật Bản và quốc tế. Bởi vì nó là tác phẩm đã giúp phát hiện ra một đại văn hào, sau đó ảnh hưởng của nó và nhà văn lớn này đã góp phần gieo mầm, tạo ra nhiều nhà văn, nhà văn hóa, học giả có giá trị cho Nhật Bản. Trong số đó có người rất nổi tiếng, như văn hào Akutagawa Ryunosuke, một đệ tử của Natsume Soseki. Trên thế giới, đặc biệt là Hàn Quốc và Trung Quốc, cũng có nhiều nhà Soseki học khá nổi tiếng.

Bối cảnh và nội dung của Tôi là con mèo là đời sống hiện thực xảy ra xung quanh nhà văn Soseki. Những nhân vật chính trong truyện cũng lấy nguyên mẫu từ bạn bè, học trò, những người xung quanh ông. Một số được đưa nguyên tên thật vào trong tác phẩm như nhà thơ Masaoka Shiki, nhà thơ Takahama Kyoshi. Nhưng tất cả đều được miêu tả qua lăng kính trào lộng, đùa vui, mang đậm tính chất Rakugo (một loại tấu hề), đại diện tiêu biểu của nền văn hóa Edo. Con mèo và thầy giáo Kushami cũng là nhân vật dựa vào nguyên mẫu là tác giả và con mèo nhà ông. Chính con mèo này đã gợi hứng cho ông viết tác phẩm. Lúc đầu chỉ là ý định viết thử cho vui, ông bắt đầu bằng câu “Tôi là con mèo,…” rồi đưa bản thảo cho tạp chí, nhờ góp ý và đặt tên. Ông Takahama Kyoshi, người phụ trách của tạp chí, đã góp ý lấy câu mở đầu này làm tên của tác phẩm. Kiệt tác “Wagahaiwa neko dearu” (Tôi là con mèo) đã được ra đời như vậy và trở thành một cái tên rất thân quen với bất kỳ người Nhật nào cũng như bất kỳ ai hiểu biết về Nhật Bản.

Natsume Soseki lúc nhỏ đã học chữ Hán, sau đó học tiếng Anh và văn học Anh. Ông là người thuộc thế hệ Hán học cuối cùng và thế hệ Tây học đầu tiên của Nhật Bản. Vì vậy trong ông có một khối lượng đồ sộ kiến thức đông tây kim cổ mà ông đã tích lũy được qua nhiều năm bằng trí tuệ của một thiên tài. Trong tác phẩm đầu tay này, những kiến thức ấy được dịp xuất hiện trong mọi cơ hội, khi thì nghiêm túc, khi thì hài hước, đùa bỡn nhưng tất cả đều giúp độc giả khám phá ra những tư tưởng, kiến thức, những trăn trở uyên thâm, cao đẹp, đầy nhân văn của một thiên tài rất nặng lòng với thời thế.

Tác phẩm bắt đầu được viết năm 1905, khi cuộc chiến tranh Nhật-Nga (1904-1905) đang ở đỉnh điểm. Truyện in dần trên tạp chí Hototogisu cho đến cuối năm 1905 thì ông định kết thúc truyện ở chương 5. Nhưng do độc giả tha thiết yêu cầu nên ông lại viết tiếp và hoàn thành vào năm 1907 với 11 chương hầu như độc lập với nhau…

Đây là tác phẩm văn học quá lớn đối với khả năng của một dịch giả văn học không chuyên như tôi nên bản dịch chưa thể gọi là hoàn hảo trong việc chuyển tải đầy đủ tất cả cái hay, cái đẹp, cái quý của tác phẩm, hòng làm xiêu lòng độc giả Việt Nam như nó đã chinh phục độc giả Nhật Bản. Vả lại, cũng cần phải có thêm điều kiện hiểu biết lịch sử, văn hóa, tính cách tâm lý của người Nhật thì mới tiếp nhận được hết những giá trị của tác phẩm. Bởi vì đối với người Nhật, cái hay của văn học Natsume Soseki cũng giống như cái hay của Truyện Kiều đối với người Việt Nam, người ta thích thú không chỉ vì nội dung mà còn do ngôn ngữ và nhạc điệu của tác phẩm.

Người Nhật Bản mỗi tầng lớp mỗi thế hệ, từ các em học sinh tiểu học năm thứ 5 trở đi cho đến các vị cao niên, từ những người lao động bình thường đến bậc học rộng, uyên bác, ai cũng có thể tìm thấy trong tác phẩm này những điều lý thú, cần thiết, bổ ích hay tâm đắc với mình.

Mặc dù việc tiếp thu qua bản dịch gặp phải những hạn chế chủ quan từ dịch giả và khách quan từ độc giả, nhưng tôi mong rằng Tôi là con mèo cũng phần nào làm được như vậy với bạn đọc Việt Nam. Hơn nữa, ngoài chức năng là một tác phẩm văn học để giải trí, tôi hy vọng cuốn sách này còn là một nguồn tài liệu tham khảo bổ ích cho những người có nguyện vọng tìm hiểu về Nhật Bản.

Để có được thành quả nhỏ này là nhờ công lao rất lớn của nhiều người đã giúp đỡ tôi.

Trước hết là chị Lê Thị Bình, bạn tôi, người đã phát hiện bản dịch thảo của tôi và quyết tâm giới thiệu nó với bạn đọc. Chị Bình đã dành nhiều thời gian, công sức và khắc phục nhiều trở ngại để tổ chức thực hiện việc này. Chị là người rất quan tâm đến văn hóa và văn học Nhật Bản, luôn hoạt động tích cực trong Ban văn hóa Hội Hữu nghị Việt – Nhật và trong Câu lạc bộ thơ Haiku Việt Nam.

Trong quá trình dịch, tôi may mắn được một người bạn đồng nghiệp người Nhật đã tận tình giúp đỡ tôi. Không những chỉ đọc duyệt, anh còn dạy cho tôi biết thêm nhiều về tiếng Nhật và kiến thức về nhiều lĩnh vực của Nhật Bản, khiến bản dịch nhuần nhuyễn hơn.

Cũng nhân dịp này, chúng tôi còn nhận được sự giúp đỡ của nhà thơ Nguyễn Bao và nhà văn, dịch giả nổi tiếng Thúy Toàn. Những lời nhận xét và chỉ dẫn rất quý báu của hai ông về kiến thức dịch văn học, giúp cho người ngoại đạo như tôi khắc phục được nhiều yếu kém trong công việc. Và biên tập viên Nhà xuất bản đã luôn nhiệt tình và trách nhiệm khi làm việc, trao đổi với tôi từ xa.

Xin trân trọng giới thiệu Tôi là con mèo với độc giả.

Xin kính dâng bản dịch này lên hương hồn Đại văn hào Natsume Soseki, nhà văn Nhật Bản tôi rất kính phục, nhân ngày giỗ lần thứ 95 của ông (9-12-1916/ 19-12-2011).

7-12-2011

Bùi Thị Loan

Natsume Soseki (1867 – 1916) là nhà văn, nhà thơ, nhà lý luận văn học và chuyên gia văn học Anh. Ông sinh ngày 9-2-1867 trong một gia đình Danh chú (“Nanushi”- một loại cường hào địa phương thời phong kiến) tại Tokyo. Tên chính thức của ông là Natsume Kinnosuke (Na-chư-mê Kin-nô-su-ke). Bút danh Soseki chữ Hán là “sấu thạch” có nghĩa là súc miệng bằng đá, lấy từ điền tích “sấu thạch trầm lim” của Trung Quốc, mang ý nghĩa là kiên cường, cứng rắn. Bút danh này có từ sau năm 1889, khi ông gặp Masaoka Shiki, người bạn thân thiết nhất, có ảnh hưởng quyết định đến con người và văn học của Soseki. (Masaoka Shiki (1867 – 1902) là nhà thơ nổi tiếng của Nhật Bản).

Ngay sau khi ra đời, Soseki đã bị cho đi làm con nuôi một gia đình thương gia nghèo nên không được nuôi nấng, chăm sóc đầy đủ. Thấy thế, gia đình cha mẹ đẻ đưa ông về, rồi lại cho làm con nuôi một gia đình khác. Cho đến năm 21 tuổi, Soseki mới trở lại nhập tịch gia đình Natsume.

Thời kỳ học tiểu học, ông phải chuyển hết trường nọ đến trường kia. Năm 12 tuổi Soseki vào học trường trung học công lập tỉnh Tokyo. Ông bỏ dở năm thứ 2 trung kọc để theo học Hán học trường tư thục. Ở đây, ông đã học được nhiều văn thơ Đường, Tống, Hán thư, sử thư và văn hóa cổ điển Trung Quốc, có ảnh hưởng lớn đến văn học của ông sau này về văn phong, về tư tưởng, giá trị thẩm mỹ v.v… Năm 1883, Soseki lại bỏ Hán học, theo học trường tiếng Anh tư thục để chuẩn bị vào trường dự bị đại học.

Năm 1884, Soseki vào trường dự bị đại học. Trong thời gian học dự bị, ông đã từng bị bệnh, không thể đi dự thi, đã từng đi dạy cho các trường tư thục để trang trải học phí. Năm 1890, Soseki vào học trường Đại học đế quốc Tokyo (tiền thân của Đại học Tokyo ngày nay), là trường quốc lập mới mở trước đó không lâu. Ổng bắt đầu sáng tác thơ từ thời sinh viên.

Năm 1893, Soseki tốt nghiệp khoa văn trường đại học Tokyo. Ông được bổ nhiệm làm giáo viên tiếng Anh trường cao đẳng sư phạm Tokyo. Ngay sau đó ông bị bệnh lao phổi và bệnh suy nhược thần kinh nặng.

Để chạy trốn khỏi Tokyo nhằm dưỡng bệnh, năm 1895, ông thôi dạy ở trường cao đẳng, chuyển đến trường trung học Matsuyama, tỉnh Ehime, quê hương của Shiki. Chính trường trung học này là bối cảnh và đề tài để mười năm sau ông viết tác phẩm “Cậu ấm ngây thơ” (Bốt chang) vào năm 1906. Từ 1896, Soseki được bổ nhiệm làm giáo viên tiếng Anh trường cao đẳng số 5 ở tỉnh Kumamoto.

Năm 1900, Soseki được Bộ Giáo dục Nhật Bản cứ đi nghiên cứu văn học Anh 2 năm ở Luân Đôn. Năm 1903, về nước ông được bổ nhiệm dạy tại trường cao đẳng số I, đồng thời dạy văn học Anh tại trường đại học Tokyo. Việc dạy lý luận văn học Anh ở Đại học Tokyo gặp trục trặc làm cho bệnh suy nhược thần kinh và tình trạng tinh thần của Soseki trở nên trầm trọng. Theo lời khuyên của Takahama Kyosi, chú bút tạp chí “Chim Tứ Quý”, Soseki sáng tác tiểu thuyết để thư giãn tinh thần. Truyện “Tôi là cơn mèo” ra đời, lập tức được hoan nghênh nồng nhiệt và bệnh tình của ông cũng thuyên giảm. Từ đó, Soseki có ý định đi theo nghề viết văn. Ổng viết tiếp “Tháp Luân Đôn” rồi “Cậu ấm ngây thơ”, tất cả đều là những kiệt tác, xác lập chỗ đứng chắc chắn của ông trên văn đàn.

Tháng 2-1907, được báo Asihi mời, ông bỏ hẳn nghề giáo viên, vào làm ờ báo Asihi, chuyên viết tiểu thuyết và sáng tác văn học cho đến khi qua đời vào ngày 9-12-1916.

Cuộc đời 49 năm với 10 năm viết văn chuyên nghiệp, Natsume Soseki đã để lại nhiều kiệt tác, trong đó có các tác phẩm tiêu biểu là:

Truyện Bạn Gái Tôi Là Mèo Chương 1

Tác giả: Quất Cửu Bàn

Chương 1: Có khả năng tôi đang nuôi một con mèo giả

Những áng mây chiều lan khắp bầu trời, phố mới lên đèn, màn đêm ở Thượng Hải bắt đầu mở ra.

Nơi đây, đường phố không ngừng lưu thông, xe cộ, người đi đường qua lại như mắc cửi, chỉ một lần đèn đỏ cũng có thể tắc đường hơn mười phút.

Nhìn màn đêm mờ ảo bên ngoài xuyên qua cửa sổ sát đất, Lý Khoa có hơi thất thần.

Hôm nay, cô bạn gái yêu xa một năm rưỡi đã bay tới Thượng Hải để gặp anh. Anh cực kỳ vui vẻ nên sung sướng bỏ lại đám bạn đồng nghiệp cuồng làm việc đang mê muội làm thêm giờ. Trên đường, từng giây phút đều làm cho người ta cảm thấy anh đang đi về nhà với tốc độ bàn thờ.

Vừa rồi… Được rồi, quay lại đoạn vừa rồi cho chúng ta xem lại nào.

Lý Khoa đứng trước cánh cửa chống trộm được sơn màu xanh, chất lượng còn rất tốt của nhà mình. Căn phòng mới được sửa chữa xong, ngay cả bức tường bên cạnh cũng trắng tới chói mắt. Ở cửa có một giá để giày mới tinh, trên đó bày một đôi dép nam màu xanh đậm và một đôi giày da nữ nhỏ nhắn, tinh xảo màu đỏ.

Khi đi tới cửa nhà mình, Lý Khoa mới bắt đầu hơi lo lắng, anh nhìn cửa chống trộm vẫn chưa xé màng bảo vệ rồi nhe răng, trợn mắt làm ra mấy vẻ mặt khác nhau, xác định vành mắt đen thui và bọng mắt do phải thức đêm lâu ngày mà có không hề gây ảnh hưởng tới vẻ đẹp trai của mình thì anh mới rút chìa khóa trong túi ra rồi từ từ vặn ổ khóa, đẩy cửa vào.

Sau khi vào cửa, Lý Khoa đối diện với cánh cửa nhà mình, suy nghĩ ba giây về cuộc đời rồi mới cởi ác khoác, treo trên giá ở cửa và đi vào phòng khách.

Cô bạn gái thơm tho, mềm mại đã lâu không gặp của anh đang ngồi trên ghế sô pha vuốt lông cho boss mèo. Boss mèo sung sướng tới mức râu mép rung rung, chân duỗi thẳng, ngáy grừ grừ vô cùng thỏa mãn.

Tâm trạng hơi khẩn trương của Lý Khoa lập tức bình tĩnh lại, trong lòng tràn ngập sự ngọt ngào và thỏa mãn: “Tiểu…”

Một luồng ánh sáng trắng không biết từ đâu xuất hiện chợt lóe qua. Cảnh tượng trước mặt đột nhiên biến hóa, cô bạn gái thơm thơm, mềm mại chợt đổi vị trí với boss mèo.

Lý Khoa sải bước tiến đến, lôi boss mèo từ dưới người bạn gái lên, nửa câu còn lại vẫn nghẹn trong cổ phun ra một cách kỳ dị: “… Kha?!”

“Meo?”

Boss mèo đang nằm trong lòng Lý Khoa kêu một tiếng thê thảm. Lý trí của Lý Khoa nhanh chóng quay về, anh ngẩng đầu lên nhìn cái đèn tuýp sau khi lóe lên một luồng ánh sáng trắng thì vẫn mang theo tinh thần “người tàn mà chí không tàn”, dùng ánh sáng của bản thân chiếu rọi căn phòng: “Ánh sáng trắng… vừa rồi là do đèn tuýp bị nổ sao?!”

Cô bạn gái ngồi trên sô pha bĩu môi, cặp kính cận dáng vuông lệch xuống má, để lộ ra đôi mắt cận độ cao, trước mắt mờ ảo làm cho hai mắt cô trở nên long lanh, đôi lông mày hơi nhíu lại trông rất đáng thương, vô tội, cứ như Lý Khoa và boss mèo cấu kết với nhau để bắt nạt cô vậy.

Ý thức được sau khi đèn tuýp nổ rồi lóe lên ánh sáng trắng thì phản ứng của bạn gái không giống bình thường, Lý Khoa, chàng trai chuyên ngành kỹ thuật thành thật, cẩn trọng đưa tay về phía bạn gái: “Tiểu sư muội đừng sợ, đèn tuýp bị hỏng thôi mà, anh lấy thang đến rồi sửa là được.”

Lý Khoa, người bạn trai có trình độ level max, an ủi bạn gái xong lại không ngờ bạn gái được đằng chân lân đằng đầu, cô dùng hai cánh tay vô cùng mềm mại ôm lấy cái tay đang đưa ra của Lý Khoa, đồng thời còn dùng gò má cọ mấy lần. Sau đó cô ngẩng đầu, dùng cặp mắt to long lanh ngập nước kia nhìn Lý Khoa như lấy lòng.

Đầu óc của Lý Khoa như bị đông cứng lại.

Là một thằng đàn ông đi làm kỹ thuật với đàn anh, hai năm trước Lý Khoa và đàn anh được trường học mời về để diễn thuyết một bài nhằm thu hút các sinh viên mới nhảy hố, lúc đó anh mới quen cô bạn gái bây giờ. Hai người vừa gặp mà như quen biết từ lâu, bắt đầu liên hệ với nhau qua thư, cho tới bây giờ, hai người đã yêu xa được một năm rưỡi, chưa từng xảy ra vấn đề gì về tình cảm và sinh lý cả. Cách đây không lâu, bạn gái mới tốt nghiệp, xuất phát từ việc suy nghĩ cho tương lai của hai người, cô định tìm việc làm ở Thượng Hải này.

Tuy rằng tình cảm vẫn luôn tăng tiến ổn định nhưng đã yêu nhau lâu như vậy mà tiếp xúc thân mật nhất của hai người cũng chỉ là nắm tay. Lý Khoa vốn đã độc thân suốt hai mươi hai năm, giờ đây không phải không muốn để mối quan hệ của hai người tiến thêm một bước, chỉ là…

Bạn gái có khuôn mặt rất trẻ con, đeo kính mắt, mặc đồ công sở gì vào cũng giống mấy em loli mặc đồ cosplay. Mỗi lần hai người ra ngoài, Lý Khoa đều cảm thấy mình như ông chú dẫn theo cháu gái mới học cấp hai xong, chuẩn bị lên cấp ba ra ngoài đi chơi công viên trò chơi vậy. Bản thân Lý Khoa cũng cảm thấy, bạn gái mình ngoại trừ tuổi tác ra thì chỗ nào cũng nhỏ, bởi vậy anh cũng không muốn chủ động để mối quan hệ tiến thêm một bước.

Anh căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt. Sau khi bạn gái đến Thượng Hải lại chủ động như vậy, có phải anh có thể thuận thế đẩy mối quan hệ tiến thêm một bước hay không? Cứ thuận theo chiều gió mà bị đẩy ngã thôi?

Mãi tới khi bắt đầu tưởng tượng lung tung thì boss mèo đang ở trong lồng ngực Lý Khoa đột nhiên bắt đầu uốn tới ẹo lui.

Lý Khoa dùng một tay để nâng boss mèo nặng tới bốn cân, anh chợt cảm thấy như mình đang nâng cả thế giới vậy, nhất thời anh đã ném hết chuyện sửa đèn tuýp và chuyện đẩy ngã hay bị đẩy ngã ra sau đầu.

“Ngao meo!”

Nói tới ức gà luộc thì trong nháy mắt, bạn gái đang ngồi trên ghế sô pha chợt kêu lên một tiếng. Trong chớp mắt, Lý Khoa cảm thấy trong mắt của cô đều là những vì sao sáng.

Cô bạn gái vẫn luôn yêu thương Lý Cẩu Đản như yêu Lý Khoa chợt có thái độ rất khác thường, cô không hề đón lấy boss mèo mà tùy tiện để boss mèo nặng bốn cân trượt từ bụng của cô xuống đùi.

Boss mèo “bị” trượt xuống đùi vô cùng bất mãn, nó duỗi vuốt ra lay cánh tay Lý Khoa, kêu meo meo không ngừng.

Lý Khoa nghiêm mặt lại, boss mèo và bạn gái tranh giành sự sủng ái, lúc này đây nhất định phải giúp người thân chứ không cần phải nói đạo lý làm gì: “Lý Cẩu Đản, con…”

“Meo…”

Bạn gái đang ngồi trên ghế sô pha chợt kêu một tiếng y như mèo.

“… Tiểu sư muội?”

“Meo!”

Boss mèo đứng trên ghế sô pha y như người kêu một tiếng.

Truyện Tôi Là Behemoth, Nhưng Bị Nhầm Với Mèo Con Chương 43

Tác giả: Ginyoku Nozomi

Chương 43-2: Mèo và Elf đi dã ngoại (phần 2)

Người dịch: Thông Thiên Mộc

***

Vào buổi sáng――

Tại một căn phòng trọ nào đó bên trong thành phố mê cung. Một con quái vật quái vật tỉnh giấc bởi những tiếng hót líu lo của các chú chim nhỏ bên ngoài cửa sổ.

Một chú mèo con với những làn sọc của hổ. Cậu thu hẹp cặp mắt màu vàng đáng yêu của mình như thể vẫn còn đang buồn ngủ.

Tên của cậu là Tama. Một sinh vật quý hiếm của dòng họ nhà mèo, một chú mèo nguyên tố. Hoặc chỉ là do người khác và cả chủ nhân của cậu hiểu lầm là thế. Nhưng danh tính thật sự của cậu là một quái vật Rank S, Behemoth sơ sinh, hay còn được gọi là giống loài thảm họa. Cậu đã từng là một con người, và được tái sinh thành một con quái vật với trí nhớ vẫn còn nguyên vẹn.

Giới tính của cậu là đực. Trong tiền kiếp, cậu là một hiệp sĩ cao quý và cũng là một kiếm sĩ vĩ đại, là kẻ đã nhiều lần bảo vệ con người khỏi quỷ tộc và quái vật.

Và hiện tại, Tama đang được…. Munyun!! Bao bọc trong cảm giác mềm mại.

“Dậy rồi à, Tama. Fufu… Hôm nay em vẫn rất đáng yêu nhỉ.”

Trong khi được bao bọc bởi cảm giác mềm mại và dịu dàng ấy, Tama nghe thấy một giọng nói từ phía trên. Đó là giọng của chủ nhân cậu, Aria. Cô là chủ sở hữu của cậu, và đồng thời cũng là chủ sỡ hữu của những thứ mềm mại xung quanh cậu lúc này.

Làn da trắng như tuyết, mái tóng vàng bạch kim óng ả trải dài đến tận lưng. Đôi đồng tử của cô có màu xanh và lạnh như băng. Nhưng nó vẫn tràn đầy tình thương. Cô là một nàng Elf với vẻ đẹp tuyệt trần. Và chưa kể, hai cặp ngực của cô căng đến mức muốn vỡ tung. Nếu như dùng một loại trái cây để làm ví dụ, thì có thể là ‘Dưa gang’.

“Nyao~n.”

Mỉm cười đáp lại với Aria, Tama rên rỉ đáng yêu khi tận hưởng cái cảm giác mềm mại ấy bao bọc lấy cơ thể.

Tuy rằng kiếp trước Tama là một hiệp sĩ trưởng thành, như hiện tại cậu chỉ là một đứa trẻ.

Và trái tim của cậu đang nghe theo bản năng của một đứa trẻ sơ sinh.

“Yan… Trời ạ, Tama dễ thương quá đi mất……”

Khi thấy Tama hành động như một đứa trẻ hư, Aria không hề ngăn cản mà lại phát ra những giọng nói đầy ngọt ngào và quyến rũ lòng người. Aria đã yêu Tama.

Là tình yêu dành cho động vật nhỏ bé… Nhưng trong đó cũng trộn lẫn một hàm ý khác.

Nó là một loại tình yêu lãng mạn. Sở thích của Aria―― khá đặc biệt. Nói cách khác, cô xem Tama như là một đứa trẻ khác loài, là thú cưng, và cũng là một người khác giới.

Ôi, tệ rồi. Mình sẽ bị làm thịt mất.

Aria hoàn hồn trở lại khi cảm thấy cô nàng Aria đang bắt đầu thở một cách mạnh bạo. Và cậu ngay lập tức giữ khoảng cách với cô.

“Ah… Chị muốn em làm những hành động như một đứa trẻ hư nhiều hơn nữa đấy…”

Aria nói một cách thất vọng. Cô đặt ngón trỏ lên môi, xoa chiếc đùi trắng nõn lộ ra từ chiếc váy ngủ và nhìn chằm chằm vào Tama một cách thèm thuồng.

Nếu bản tính hung bạo của cô ấy bắt gặp Tama trong trang thái Behemoth, thì đó sẽ là lần cuối cùng chúng ta nhìn thấy cậu.

Một điều chắc chắn rằng nếu Aria cứ như thế thì sẽ mất đi sự trong trắng. Nhưng bằng tình thần của một hiệp sĩ, Tama hoàn toàn có thể chịu được sự cám dỗ ấy.

“Un! Fu…! Chị sẽ để nó vào lúc khác vậy. Và giờ thì, chúng ta sẽ chuẩn bị để đi chơi nào.”

“Nyan!”

Aria thờ dài và đôi tai của cô khẽ run lên khi nói thế.

Sự run rẩy đó, lẽ nào… Tama quyết định bỏ qua phản ứng ấy của cô và trả lời một cách vui vẻ.

Hôm nay, Tama và Aria sẽ đi dã ngoại ở một khu rừng gần đấy.

Và hôm nay cũng là ngày nghỉ cuối cũng của cô. Kể từ ngày mai, Aria sẽ trở lại với những chuyến phiêu lưu của mình.

Khoảng một tháng trước-Aria đã bị trúng độc và đã kề cận với cái chết trong một cuộc chiến chống lại quỷ tộc. Nhờ có Tama, nhóm của họ đã lấy được mắt của Thạch Long, và cũng là thành phần chính cho thuốc giải, dường như họ không thể nào lấy được nó cho đến những giây phút cuối cùng. Và tác dụng khủng kiếp từ chất độc đã làm suy yếu sức mạnh và khả sức chịu đựng của cô.

Cô không thể làm việc trong tình trạng như thế. Đó là lý do tại sao, cô chỉ tập trung vào việc phục hồi cơ thể trong suốt một tháng qua.

“Thay đồ trước đã nào!”

Nói xong, Aria bắt đầu cởi bỏ y phục. Và rồi, cơ thể trần của cô lộ ra.

Fumu, Chủ nhân của mình vẫn xinh đẹp như thường lệ.

Làn da của cô trắng như tuyết. Chân tay thì thon thả, eo cũng vậy, và cặp ngực của cô được che lại bởi nội y màu đen. Cặp mông mềm mại, đầy đăn cũng thế.

Một nàng Elf xinh đẹp với vẻ ngoài hoàn hảo, và xung quanh vẻ ngoài ấy là nội y đầy hở hang――khiến kẻ khác nhìn vào cũng phải bị kích thích bởi bầu không khí mê hoặc chết người, và Tama cũng hoàn toàn chìm đắm trong vẻ đẹp ấy trước khi cậu kịp cảm thấy khó chịu về sự bất cẩn của bản thân.

Yan~! Tama, nếu em cứ nhìn chằm chằm mãi vào cơ thể chị với ánh mắt như thế… thì tim của chị sẽ đập mạnh hơn mất…

Aria lại cảm thấy phấn khích khi Tama nhìn cơ thể cô bằng ánh mắt như thế, nhưng… cậu lại không hề nhận ra bất kì sự thay đổi nào trên gương mặt ấy.

“Nào, giờ thì đến lượt Tama thay trang phục rồi đấy!”

Aria lúc này đã vận một chiếc áo Blouse trắng tinh khiết cùng với một chiếc váy màu đen tuyền, mỉm cười với Tama.

Cùng với đó là những bộ quần áo nằm trong tay.

Vài phút sau――

“… Yan~! Siêu đáng yêu luôn~ ”

“Nya~ (Ăn mặc thế này, nhục nhã quá). ”

Tama rên rỉ đáp lại giọng nói đang cực kỳ phấn khích của Aria. Hiện tại, Tama đang mặc một bộ y phục dành cho mèo.

Nó có màu xanh nhạt, và là một kiểu quần áo gothic với những viền gấp nếp màu trắng.

Dù là một hiệp sĩ đầy kiêu hãnh, nhưng cậu lại phải mặc một bộ quần áo gothic dành cho mèo cái cơ đấy… Tama hoàn toàn bị sỉ nhục bởi thứ trang phục như thế.

Nhưng mà, thật đáng buồn. Sự đáng yêu của Tama kết hợp với cái bộ trang phục ấy chỉ tổ khiến cho ngoại hình của cậu chỉ càng thêm đáng yêu mà thôi.

Ngoài ra, bộ trang phục cũng đã ngốn khá nhiều tiền của Aria khi cô đặt may nó ở một cửa hàng trong thành phố.

Và khi Aria nhìn thấy Tama như thế, sự hạnh phúc liền hiện rõ trên gương mặt… Vì thế, cậu không thể nào từ chối chúng.

Poyon!

Aria ôm Tama vào lòng, và rời khỏi quán trọ với tinh thần đầy sảng khoái.

“Ah là quả dâu rừng kìa!”

Cách đích đến của họ một quãng ngắn, Aria tìm thấy một quả dâu rừng chín mọng.

“Nyan~!”

Khi nghe được rằng sắp đến bữa trưa, Tama, người ban đầu cảm thấy chán nản vì phải mặc một bộ gothic cho mèo cái cuối cùng cũng đã hào hứng trở lại. Aria hái một vài quả dâu rừng và đặt chúng vào chiếc giỏ mà cô mang theo bên người. Và bên trong đó cũng có những chiếc bánh sandwich được chuẩn bị bởi bà chủ quán trọ.

“Giờ thì, Tama, a~n.”

“Nya~ ”

Aria đút một chiếc bánh sandwich cho Tama. Cậu mở miệng ra, nhoàm! Cắn một miếng rõ to.

Ooh, ngon quá! Thật là tuyệt!

Đôi mắt của cậu mở to. Bên trong chiếc bánh là gà hun khói, rau tươi, hơn nữa còn có một số loại nước sốt đặc biệt.

Sự kết hợp tuyệt hảo giữa rau ngọt, thịt umami và nước sốt với vị cay nhẹ đã khiến Tama phải tiếp tục cắn thêm một miếng nữa.

“Fufu… trông ngon nhỉ.”

Aria nhìn Tama đang ăn sandwich với một nụ cười đáng yêu trong, và rồi cô ấy cũng cắn một miếng bánh nằm trong tay còn lại.

“Uhm? Chủ nhân, có nước sốt dính trên môi kìa… Mình đoán là không còn cách nào khác.”

Tama nhận ra rằng có một ít nước sốt còn sót lại trên môi của Aria.

Pyon!

Bằng một cú nhảy nhẹ, Tama dễ dàng đáp lên vai cô.

“Chuyện gì vậy, Tama?”

Aria cảm thấy tò mò khi Tama đột nhiên nhảy lên vai cô. Đôi môi nhỏ bé của cô chậm rãi chạm vào môi Tama.

Trong suốt tháng này, Tama đã bảo vệ cô bằng cả sức lực của mình khi cô còn đang trong tình trạng yếu ớt. Cậu luôn đảm bảo mọi thứ sẽ dễ dàng hơn cho Aria như việc lấy một chiếc khăn khi cô cần lau mặt chẳng hạn.

Hôm nay cũng vậy, cậu cũng khéo léo chăm sóc cho vẻ ngoài của cô.

cứu mạng chị một–hoặc là hai lần nhỉ…”

Dù biết rằng cậu chỉ liếm miếng nước sốt trên môi, nhưng cô vẫn nói với một nụ cười nhẹ.

Lần đầu là lúc cậu cứu cô khỏi con goblin pháp sư bên trong mê cung. Và sau đó, cậu cũng đã đánh bại một con Thổ Long để lấy được mắt, là thành phần chính cho thuốc gải độc đang dần gặm nhắm cơ thể của cô.

Và đó là lý do vì sao cô nói rằng ít nhất một lần-Bởi vì, không ai có được bằng chứng rằng Tama đã giết con rồng đó cả.

Mình cũng vậy thôi. Nếu Chủ nhân không cứu mình ở trong mê cung, mình cũng chẳng thể nào sống sót nổi.

Tama cũng cảm thấy biết ơn sâu sắc đối với Aria. Bởi vì người đã cứu mạng cậu khi cậu nằm bên cửa tử không ai khác ngoài Aria.

Đó là lý do vì sao, cậu đã thề rằng sẽ trở thành hiệp sĩ (thú cưng) của cô.

“Nyan!”

“Kyaa, nhột lắm đấy, Tama.”

Với lòng biết ơn sâu sắc ấy, Tama dụi đầu cậu vào má Aria. Và mặc dù nói rằng nhột, nhưng côcũng nhẹ nhàng dụi má của mình vào đầu cậu.

Và thế mối quan hệ người con gái ấy cùng với chú mèo của cô đã tiến thêm một bước trong ngày hôm nay.

Đọc Truyện Mèo Con , Tôi Yêu Em

Reeng…Reeng… 1 hồi trống à lộn 1 hồi chuông vang lên báo hiệu h nghỉ trưa của biết bao học sinh đang mệt mỏi với những tiết học dàiiiii… Tại caanten – Tiểu Nhi này, em ko định về gặp ba à- anh ( Thuyết Ngôn) vừa đặt khay thức ăn xuống bàn vừa nói – Ông ấy… ko phải ba em- nó nói với giọng hậm hực tay thì cầm nĩa chọt đồ ăn – Này cậu đang phá hoại tài sản của trường đó- cô kéo khay thức ăn của nó qua chỗ mình Đúng lúc Lập Nhiên và Minh Kỳ đi ngang qua – Cho tụi này ngồi chung với- hắn (LM) và Minh Kỳ đặt khay lên bàn và nhìn về nó – Umk 2 người ngồi đi- thấy nó im lặng nên cô và anh lên tiếng Bọn hắn kéo ghế ngồi – Ngôn đây là em ôg à- cậu (MK) nhìn anh rồi hỏi Anh nhìn nó im lặng 1 hồi rồi trả lời – Umk em cùng cha khác mẹ của tui, vì vài lý do nên nó…- chưa nói hết thì cô xen vào vì biết nó đang nghĩ gì – Ahh hay là học xong chúng ta đi bar đi- vừa nói cô vừa lắc tay nó – Umk… vậy ai hk đi thì ăn sờ ri vậy- nó trở lại với gương mặt hàng ngày ( mèo: chụy thay đổi nhanh quá em gần chóng mặt rùi nè nó: cái con *… này ai bảo mày thêm muối mắm vào tao đâu h mày nói lắm thía méo: em… chạy *xách dép*) Kết thúc cuộc trò chuyện của bọn nó và bọn hắn.Nó về lại căn biệt thự lúc sáq ( nhà nó đấy m.n)vứt cặp saq một bên và ngủ từ lúc nào Tại một cánh đồng hoang với những cơn gió se se lạnh – Mẹ ơi ba ko thương con đúng ko- 1 cô bé dương đôi mắt long lanh ngấn đầy nước hỏi mẹ – Không ôg ấy thương con hơn Tiểu Ngôn có điều vì ôg ấy ghét mẹ vì ko phải vợ chính thức- nói rồi bà ôm nó vào lòng đến khi ngọn gió đưa mẹ nó đi xa nước mắt nó tuôn trào mà không nói lên đc lời nào. – Con… nhớ mẹ- theo ý thức nó thốt lên và tỉnh dậy mắt ngấn lệ- Chị Lam có gì ăn không- nó gạt đi dòng nước mắt bước xuống lầu xoa xoa bụng – Ah tiểu thư có Cá bông lau kho tộ, Mực sữa chiên nước mắm, Gà kho khoai sọ, Cá hấp nấm,…( mèo còn nhìu món ngon lắm nhưng ko muốn nói, nói nhiều sẽ khiến đọc giả chảy nước dải KKK)- cô người hầu đọc những món ăn có sẵng – Được rồi dọn lên đi em sẽ ăn- nó mĩm cười Tại 1 nơi khác, sau trong phòng khách của căn biệt thự lớn – Có lẽ con bé còn hận ta lắm- giọng của ôg chủ căn biệt thự – con nghĩ là em ấy không nhỏ mọn vậy đâu, ngày mai con sẽ khuyên con bé, à mà hình như anh hai về thì phải- vâng không ai khác chính là anh ba nó Thuyết Ngôn còn người ngồi đối diện anh là ba nó 11h tối tại bar VAGODA – Các cậu đến sớm nhỉ, ồ mấy em chân dài nào đây , nhìn cũng đệp nhỉ Cửu Cửu- cô nói có chút bởn cợt – Umk… – nó che miệng cười khúc khích – Nè 2 em không nên nói tụi này như vậy nha- cậu lên tiếng – Ai nói tui là em của ôg vậy- cô vờ tức giận – Thì Nhi nói…- hắn chen vô – không Nhi đúng thật là nhỏ hơn mọi người nhưng Trình Trình bằng tuổi mọi người mà- nó uống 1 chút cocktail rồi nói – Mình bị hố nặng rùi Nhiên ơi- cậu nói có vẻ đầy tức tưởi

Verse 1 I lie awake at night See things in black and white I only got you inside my mind You know you have made me blind

Verse 2 I lie awake and pray That you will look my way I have all this longing in my heart I knew it right from the start

CHORUS Oh my pretty pretty boy I love you Like I never ever loved no one before you Pretty pretty boy you’re mine Just tell me you love me too Oh my pretty pretty boy I need you Oh my pretty pretty boy I do Let me inside Make me stay Right beside you

Verse 3 I used to write your name I’ll put it in a frame And sometimes I think I hear you call Right from my bedroom wall

Verse 4 You stay a little while And touch me with your smile And what can I say to make you mine To reach out for you in time

CHORUS Oh my pretty pretty boy I love you Like I never ever loved no one before you Pretty pretty boy you’re mine Just tell me you love me too Oh my pretty pretty boy I need you Oh my pretty pretty boy I do Let me inside Make me stay Right beside you

BRIDGE Oh pretty boy pretty boy pretty boy~~ Say you love me too

CHORUS Oh my pretty pretty boy I love you Like I never ever loved no one before you Pretty pretty boy you’re mine Just tell me you love me too Oh my pretty pretty boy I need you ( Pretty Boy- M2M) Đúng lúc nhạc chuông đt của nó vang lên – Hê lố ai đấy nghe rõ trả lời đê- nó cử chỉ của nó thật dễ thương – Anh , mai anh về em nhớ đón nha…

Bạn đang đọc nội dung bài viết Tải Truyện Tôi Là Con Mèo Azw3 Epub Mobi Pdf trên website Sonkemmiracleapo.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!