Đề Xuất 1/2023 # Truyện Nhặt Được Một Con Mèo Ba Tư Chương 3 # Top 1 Like | Sonkemmiracleapo.com

Đề Xuất 1/2023 # Truyện Nhặt Được Một Con Mèo Ba Tư Chương 3 # Top 1 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Truyện Nhặt Được Một Con Mèo Ba Tư Chương 3 mới nhất trên website Sonkemmiracleapo.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tác giả: Hàn Đàm Cô Nguyệt

Đang là giữa hè, thời tiết có chút khô nóng.

Đường Linh ở thời điểm đi vào giấc ngủ thì cảm giác giống như đang chạm vào cái gì đó lạnh băng

“Gối cuộn sao? Như thế nào sờ lên lại lạnh như vậy?” Đường Linh ôm chặt cái vật thon dài kia ” um…Thật thoải mái ~”

Mèo nhỏ đã hóa thành hình người: “Ta là mèo, không phải gối ôm! Từ từ, không ổn…… Trời ạ mặt ta vì cái gì lại nóng lên như vậy a~……”

Ngày kế, thời điểm Đường Linh tỉnh lại, phát hiện trong lòng đang ôm một con mèo.

” Lông rụng lung tung rồi đi?” Đường Linh có chút ghét bỏ mà nhìn cục bông trắng.

Mèo nhỏ mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ ra có chút cáu khỉnh nghĩ: “Ta chính là một con mèo Ba Tư cao quý, rụng lông cái đầu ngươi a~ meow!”

Mèo cao quý nâng trảo cào cào Đường Linh, nhưng Đường Linh chặn lại bộ móng nhỏ của nó rồi đem mèo nhắc lên, thả xuống mặt đất

” Ta không cho phép, không được lên giường của ta nữa.” Đường Linh nói.

“Meow……” Mèo nhỏ thanh âm thập phần u oán.

Cứ như vậy qua mấy ngày, Đường Linh mỗi lần rời giường đều sẽ nhìn thấy mèo đại gia ở trên giường hắn bán manh. Thời điểm ra ngoài đi dạo, trong lòng ngực Đường Linh mèo nhỏ cũng luôn nghịch ngợm khiến cho người đi đường chú ý. Sát thủ đem theo một con mèo nhỏ thì làm sao phát uy! Vẫn là nó nghe lời đấy, chính là quá thu hút mắt nhìn không thể mang đi cùng. Hắn bắt đầu suy xét ngày nào đó làm một nồi thịt mèo kho tàu ăn.

Hôm nay ra cửa, Đường Linh không đi dạo, mà đi tới một góc thị trấn. Đem mèo đặt ở phía dưới một cây hòe lớn, hắn nói: “Ta có chuyện muốn làm, ngươi liền ở chỗ này chờ ta. Nếu thời điểm ta trở về không có nhìn thấy ngươi, ngươi liền không cần xuất hiện ở trước mặt ta nữa. Nghe hiểu thì kêu một tiếng.”

“Meow ~” Mèo nhỏ một bộ dáng ngoan ngoãn đáp lời.

Nhưng lúc Đường Linh đi được xa hơn một chút thì một đạo ánh sáng vụi lên mèo nhỏ liền bay nhanh hóa thành hình người, ẩn thân theo hắn.

Địa điểm chấp hành nhiệm vụ lần này là ở bên một bờ hồ

Đợi hồi lâu, người hắn muốn đợi lại chậm chạp không xuất hiện. Đường Linh cảm giác có chút không thích hợp, chuẩn bị rời đi.

“Muốn chạy? Không còn kịp rồi.” Một đám hắc y nhân đột ngột xuất hiện rồi vây quanh hắn.

Tác giả có lời muốn nói: Đã lâu không ra chương mới, rốt cuộc cũng rảnh, khôi phục đổi mới này!

Truyện Nhặt Được Một Con Mèo Ba Tư

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Giữa nơi núi rừng hoang vắng Đường Linh thong dong thả chậm cước bộ, nhưng tay trái lúc này đã thủ sẵn một Hóa huyết tiêu*.

Thời gian đã là nữa đêm, bầu trời chỉ còn ánh trăng thanh lãnh miễn cưỡng chiếu xuống những tia sáng nhàn nhạt trên đường.

Hắn cảm giác phía sau từ lâu đã có một sinh vật bám theo hắn nhưng là người hay là vật thì vẫn không biết được. Để ngừa rút dây động rừng Đường Linh chỉ gợi lên khóe môi một ý cười nhạt, không dừng lại bước chân. Làm sát thủ Đường Gia Bảo bao lâu nay, cư nhiên cũng có ngày bi coi như con mồi mà rình mò, cảm giác quả thực có chút thú vị.

Phía trước là một chỗ xuống dưới sườn dốc, Đường Linh bất động thanh sắc, dùng ngón tay vuốt ve phi tiêu. Cơ hội tới

“phiuuuu”

Đường Linh vừa động, hóa huyết tiêu hướng nghiêng phía sau bắn nhanh mà đi. Sau đó hắn liền nghe được âm thanh phi tiêu bị đính lên thân cây, cư nhiên không trúng? Đường Linh nhíu mày xoay người.

“Meow ~”

Từ phía sau truyền đến một tiếng mèo kêu. Một cục bột trắng từ phía sau cây vòng ra tới, đôi mắt lại còn phát ra lam quang. Nguyên lai chỉ là một con mèo con, Đường Linh có chút dở khóc dở cười.

Mèo con chạy đến bên chân Đường Linh, cọ cọ ống quần Đường Linh

“Meoww ~”

Sợ mèo không cẩn thận cọ đến chốt mở ám khí thì biết làm sao? Đường Linh vội dùng tay phải đem mèo nhỏ nhấc lên, ôm vào trong ngực. Mèo nhỏ cũng không lạ người hay sợ hãi, lại ở trong ngực hắn cọ cọ hai cái.

Đường Linh ở trong tay nải móc ra một túi cá khô nhỏ. Khó trách bị nó bám theo một đường.

Đem một con cá khô đưa tới bên miệng mèo, mèo kia lập tức ăn ngon lành, còn ở trên ngón tay Đường Linh liếm một chút.

Vừa đi vừa đút, con mèo này cư nhiên đem một túi cá khô đều tiêu diệt xong rồi. Thật sự…… sẽ không no căng sao?

Như đã thoả mãn mèo nhỏ ở trong lòng ngực Đường Linh trở mình, ngửa cái bụng đã no tròn lên lăn lăn. Đây là ý cầu vuốt ve? Đường Linh sờ sờ bụng nhỏ của mèo

” Ai, phía dưới kia là cái quỷ gì?” Đường Linh cố ý muốn trêu chọc nó một chút:

“Meoww!”

Miêu lập tức đem thân mình cuộn tròn thành một đoàn.

Đường Linh không phúc hậu mà làm một trận cười vui vẻ: “Nguyên lai là cái kia, thẹn thùng? ha ha ta hiện tại biết ngươi là mèo đực rồi nha!”

Trời dần tảng sáng, một người một mèo đã đi tới trấn nhỏ dưới chân núi

Đem mèo trong ngực thả ở trên mặt đất, Đường Linh nhìn xuống vật nhỏ nói: ” Cá khô của ta ngươi ăn xong rồi, ở trấn này ngươi sẽ dễ dàng tìm được thức ăn hơn trong rừng, ngươi đi đi.”

Dứt lời, hắn dùng khinh công, ở trên phố lên xuống mấy cái liền biến mất khỏi tầm mắt thấp bé của mèo nhỏ.

“Mieowww ~”

Sau tiếng kêu đó, mèo nhỏ liền biến mất. Một người ăn mặc y phục phong cách Tây Vực, mang mũ choàng xuất hiện ở nơi đó. Trường tóc quăn, mũi cao, đôi mắt màu lam trong trẻo, nhan sắc này cư nhiên là một mỹ thiếu niêu xinh đẹp vạn phần.

Gỡ xuống hai thanh loan đao treo trên người, người kia cũng liền biến mất không thấy đâu.

Tác giả có lời muốn nói:

Anh anh anh nhất định phải vứt bỏ ta như vậy sao? Ta sẽ nấu cơm a~,sẽ giặt quần áo a~, còn sẽ đánh nhau a ~QAQ. Ta từ khi nào tiếng Trung trở nên không thông thế này meow~ Ô?”

* Hóa huyết tiêu: Một loại phi tiêu trong kiếm tam, thường được tẩm độc, người trúng tiêu vết thương sê không ngừng chảy máu, không cầm máu được.

* Hình ảnh mình tìm được của Minh giáo ( mèo nhỏ)

Truyện Nhặt Nhầm Nam Thần Chương 37

Tác giả: Mèo lười ngủ ngày

Đông Tâm không kịp nhìn kỹ bài post đã quay đầu lại nhìn Tô Lịch: “Chuyện này là thế nào? Anh đăng lên à?”

Đông Tâm nghe xong chỉ mím môi không nói.

Châm chọc nhất chính là, lúc Đồng Tâm một lần nữa quay trở lại với cái vòng tròn vẽ truyện thì Hạ Bảo không chỉ chia sẽ mà còn ghim ở đầu trang, với tiêu đề “Đại Đại của mị cuối cùng cũng trở lại rồi!!! Thật không còn gì vui hơn! Mị bước vào cái vòng luẩn quẩn này chính là bởi vì Đại Đại, cho nên phải lập tức chia sẻ rồi ghim ngay lên đầu mới được.”

Sau khi chân tướng bị lộ ra, diễn đàn lập tức ồ lên. Sự chú ý của mọi người trong nháy mắt liền chuyển từ Đồng Tâm sang Hạ Bảo, sau đó lại bởi vì có người hô hào tẩy chay cho nên liền có người khác đăng bài, tự thuật lại tiền căn hậu quả của chuyện này, sau đó mạnh mẽ lên án Hạ Bảo làm người hai mặt, trong ngoài không đồng nhất, là đồ giả tạo.

Tắt trang web đi, Đông Tâm ngại ngùng nói: “Thực ra trước kia lúc em hợp tác với Hạ Bảo giúp cô ấy tô màu cũng cảm thấy khá là vui vẻ. Sau đó cô ấy còn nói lần tới mà có chuyện tranh thì sẽ tiếp tục tìm em đến giúp, tuy em đã từ chối nhưng cô ấy cũng vẫn bình thường. Cô ấy không thể vì chút chuyện nhỏ này mà ghi hận trong lòng đâu. Cho nên, em thực sự không hiểu rốt cuộc em đắc tội cô ấy ở chỗ nào mà cô ấy lại nói về em như thế ở trên mạng…”

Có lẽ, Hạ Bảo cũng giống như, đã từng thật lòng thích cô. Nhưng sau khi biết được thân phận thật sự của cô, biết được đoạn lịch sử “sao chép” đen tối đó, người fans cuồng nhiệt này mới bị biến đen. Nghĩ đến câu “Tiện nhân” của, Đông Tâm chỉ thấy trong lòng đau nhói như bị dao đâm.

Hơi ngẩng đầu lên, Đông Tâm dùng con ngươi trong suốt nhìn Tô Lịch: “Tô Lịch, em….”

“Em làm sao?” Không đợi Đông Tâm nói xong, Tô Lịch liền cắt ngang lời cô: “Nếu em muốn giải thích với anh chuyện sao chép thì không cần nói nữa.”

Đông Tâm há miệng thở dốc, cuối cùng đành nhắm mắt lại. Thấy dáng vẻ này của Đông Tâm, Tô Lịch vừa tức vừa đau lòng: “Đông Tâm, rốt cuộc em coi ông đây là ai chứ? Có thể đánh đồng anh với những người fans đó sao? Có thể đánh đồng anh với những dân mạng “bạo lực” đó sao? Ông đây nói cho em biết, cho dù cả thế giới không tin em thì anh cũng sẽ tin em! Cho nên phiền em không cần dùng ánh mắt hoài nghi để nhìn anh được không? Lúc nãy anh bảo em không cần giải thích không phải vì không tin em mà là ở trước mặt anh, em căn bản không cần phải giải thích những thứ đó!”

Đông Tâm nghe xong hồi lâu vẫn chưa hồi thần, líu lưỡi nói: “Anh nói là…”

Đông Tâm nhướng mày, đương nhiên là nhớ rồi! Không những thế còn nhớ vô cùng rõ là đằng khác. Lúc đó cô vẫn đang đảm nhiệm chức vụ shipper ship cơm, mỗi sáng đều thay Văn Tử mang bữa sáng đến cho Tô đại nam thần của cô ấy. Cứ như vậy suốt một học kì, Đông Tâm cảm thấy cơ hội đã chín muồi nên giật dây Văn Tử tỏ tình với Tô Lịch, và đương nhiên phương thức sử dụng là phương thức truyền thống nhất – thư tình.

Lúc đó da mặt Văn Tử vẫn còn mỏng, sống chết không chịu, Đông Tâm khuyên mãi không được, cuối cùng Văn Tử nói: “Nếu dễ thế sao cậu không đi thổ lộ với Tô Yến chứ?”

Đông Tâm há hốc mồm. Cô thì có cái gì phải thổ lộ chứ? Cả khối, thậm chí cả trường có ai mà không biết cô thích Tô Yến đâu? Mỗi khi cô và Tô Yến đứng chung với nhau thì cả khối liền ồn ào đập bàn đập ghế. Mọi chuyện đã đến mức đó rồi còn cần thổ lộ nữa à? Nhưng Văn Tử vẫn mặc kệ, nói chị em tốt chính là có phúc cùng hưởng, Đông Tâm cũng nghĩ phải, cuối cùng cũng dứt khoát viết một bức thư tình như cô ấy luôn.

Nhưng bi kịch chính là phát sinh như thế. Trong quá trình đưa thư, Văn Tử và Đông Tâm cầm nhầm thư tình của nhau….. Sau đó…..

Lúc Tô Yến nhận được thư của Văn Tử thì khá ổn, anh ta vừa mở thư liền thấy “Gửi Tô Lịch” liền về nhà giao cho cậu nhỏ của mình. Nhưng thư tình của Đông Tâm lại mất đến ngàn vạn trắc trở mới đến được tay của Tô Lịch, nên cho đến khi Văn Tử và Đông Tâm nhận ra mình đã đưa nhầm thì giáo viên chủ nhiệm cũng đã mời bố mẹ Đông Tâm đến trường=.=

Nghĩ đến đêm hôm đó sau khi về nhà mình được ăn no món “roi mây xào thịt”, Đông Tâm liền đấm một quyền vào ngực Tô Lịch: “Anh lại còn không biết xấu hổ mà nhắc lại nữa à? Bởi vì anh mật báo với mẹ mà suýt chút nữa thì em bị bà quật cho dừ tử! Sau đó em còn bị cấm túc hai tháng, suốt cả kì nghỉ hè! Suốt cả kì đấy!! Không được đi đâu hết, chỉ ngồi nhà làm đề. Anh thử nói xem, làm người sao có thể xấu tính đến như thế cơ chứ! Lại còn đi mách lẻo!”

Tô Lịch liếc mắt nhìn Đông Tâm: “Bức thư tình đó không phải là anh nộp cho giáo viên chủ nhiệm mà là bị ông ta soát ra!!” Lúc đó cũng chỉ trách Đông Tâm số nhọ, Tô Lịch ăn bữa sáng chùa suốt một học kì, vẫn luôn cho rằng Đông Tâm có ý với mình. Từ trước đến nay anh vẫn luôn cậy tài khinh người, không đặt bất cứ thứ gì vào mắt, cho nên lúc Đông Tâm đưa thư tình cho anh anh cũng không để trong lòng, cho đến khi lúc mở thư tình ra thấy là gửi cho….

Nhớ lại thời niên thiếu, Tô Lịch lại đỡ trán cười giận: “Lúc đó anh đọc được bức thư kia đúng là muốn phát điên luôn! Cái cảm giác bị người ta chơi suốt một học kì thật đúng là… cho nên anh liền hừng hực khí thế chạy đi tìm em muốn hỏi cho rõ ràng. Nhưng ai mà biết được trên đường lại đâm phải giáo viên chủ nhiệm chứ…. Và sau đó thì… ừ….. Mọi chuyện chính là như em biết đấy….”

Đông Tâm nghe xong liền giật giật khóe miệng, cô ngàn tính vạn tính cũng không ngờ được hóa ra mọi chuyện năm đó lại là như thế. Bởi vì chuyện Tô Lịch mật báo cho nên Đông Tâm còn trộm xịt lốp xe đạp của Tô Lịch mấy lần, cố tình viết thư nặc danh gửi cho giáo viên của Tô Lịch để cáo trạng… đến nỗi cuối cùng toàn bộ tam trung năm đó đều biết Tô Lịch và Đông Tâm không đội trời chung.

Nghĩ đến đây, mặt Đông Tâm hơi nóng lên, nói: “Lúc đó sao anh không nói với em chuyện này?”

Tô Lịch hừ lạnh hai tiếng: “Em cho anh cơ hội nói sao?”

Đông Tâm lại nghẹn họng, còn đang nghĩ nên trả lời như thế nào thì Tô Lịch lại nói: “Tuy giận đến phát điên nhưng sau đó anh vẫn đi trộm bức thư kia về.”

Đông Tâm nghe xong lập tức sáng bừng đôi mắt, cả kinh nói: “Vậy có lấy được không?”

“Có.” Tô Lịch gật đầu, con ngươi đen bóng nhìn xoáy vào Đông Tâm: “Nội dung bức thư đó em còn nhớ không?”

Đông Tâm nghẹn họng lần ba, hận không thể lập tức kiếm một cái lỗ để chui xuống: “Đại ca à, có phải anh có tài tiên tri đúng không? Biết trước sau này em sẽ gả cho anh cho nên liền lưu trữ chứng cứ phạm tội của em để sau này thu thập em?” Từ nhỏ đến lớn Đông Tâm hận nhất là tập làm văn. Lúc đó viết thư tình với Văn Tử, Đông Tâm đau khổ trằn trọc suốt một buổi tối chỉ viết được có 16 chữ: Xin chào Tô Yến. Mình là Đông Tâm ngồi ở bàn thứ ba gần cửa sổ.

Văn Tử thấy cô không được, liền bày mưu nói: “Nếu cậu không viết được thì vẽ đi.”

“Vẽ ư?” Lúc đó Đông Tâm buồn bực nói: “Thư tình mà cũng vẽ được à?”

“Đúng. Ai nói là thư tình thì nhất định phải viết nào? Đương nhiên là cậu am hiểu cái gì nhất thì liền dùng nó làm phương thức bày tỏ tình cảm rồi. Tớ thấy bình thượng suốt ngày cậu vẽ vời lên sách cho nên cậu cứ coi như mình đang vẽ truyện mà bày tỏ tình cảm của mình đi.”

Một lời như đánh thức người trong mộng. Sau đó, Đông Tâm liền thực sự vung bút lên vẽ một bức thư tình cho Tô Yến. Cô vẽ lại cảnh hai người gặp nhau lần đầu như thế nào, rồi lại thông qua từng khung tranh bộc lộ từng chút từng chút tâm tình của mình như thế nào. Có thể nói, đây chính là bộ truyện tranh đầu tay của Đông Tâm.

Tô Lịch nói: “Lúc đó anh mới biết hóa ra em và Tô Yến đã quen nhau trước cả khi được phân đến cùng một lớp. Sau đó mới biết bởi vì người ta cho em một tờ giấy ăn để lau máu mũi tránh cho em bị người khác cười nhạo em liền ngốc nghếch mà đổ người ta.”

“Stop! Anh nói ai ngốc chứ?” Nghe giọng Tô Lịch bắt đầu chua loét, Đông Tâm liền thẳng chân đạp Tô Lịch một cái. Tô Lịch hừ mũi hai tiếng, sau đó mới nói tiếp: “Cũng vào lúc đó anh mới biết người mà kẻ ngốc nào đó thích không phải anh.”

Đông Tâm vừa lấy gối dựa đánh Tô Lịch vừa nói: “Cho anh nói nữa này! Cho anh nói nữa này! Em thấy đây rõ ràng là một kẻ ngốc nghếch nào đó tự mình đa tình thì có.” Nói xong Đông Tâm chợt ngộ ra điều gì đó, hắc hắc nở nụ cười đen tối, “Đúng rồi, nói như thế thì không phải là Tô đại nam thân đã thích em từ lúc đó đấy chứ?” Cho nên lúc nhận được thư tình không phải gửi cho mình mới tức hộc máu, cho nên sau đó dù bị Đông Tâm hiểu lầm cũng nhất quyết không chịu cúi đầu giải thích.

Đông Tâm vốn cho rằng ngạo kiều như Tô Lịch sẽ tuyệt đối không thừa nhận chuyện này, không ngờ nghe xong Tô Lịch lại cứng gân cổ trợn mắt nói: “Đúng đó! Thì sao? Từ lúc đó ông đây đã thích em rồi đấy thì sao? Cho nên, lúc đó khi anh nhìn thấy bức thư kia liền quyết định đưa ra một lời thề.”

Đông Tâm, chớp mắt, “Lời thế gì?”

“Bức thư này tuyệt đối không thể để cho Tô Yến thấy.” Dứt lời, Tô Lịch hơi hòa hoãn lại một chút, nói tiếp: “Lúc đấy tuy anh không đến nỗi thư tình vô kể, nhưng từ nhỏ đến lớn ít nhiều cũng phải được đến cả trăm bức. Nói thật, mỗi bức thư tình đều na ná như nhau, không phải mấy từ ngữ hoa mĩ thì chính là rắm chó không kêu. Chỉ riêng bức thư của em…. Anh thực sự có thể cảm nhận được tình cảm của em với Tô Yến qua cái hình người nhỏ xíu trong đó.”

……..Cho nên lúc đó mới có thể giận đến nghiến răng nghiến lợi, cho nên mới bị thầy chủ nhiệm bắt được. Đương nhiên, hai câu này Tô Lịch chỉ nói thầm trong lòng. Anh nói xong liền cong mắt vỗ vỗ đầu bà xã mình, nói: “Nói thật, lúc đó anh rất sợ sau khi Tô Yến nhìn thấy bức thư này của em sẽ đồng ý lời tỏ tình của em. Không phải là vì những bức tranh đó em vẽ đẹp thế nào, chỉ là anh thực sự cảm nhận được tình cảm của em trong từng đường cong trong đó. Cái nhân vật nhỏ xíu đáng yêu đó dưới ngòi bút của em như là đang sống vậy. Sau đó lúc anh gặp lại em, em đang bị chuyện chướng ngại vẽ tranh hành hạ mỗi ngày. Mọi người đều khuyên em nên từ bỏ việc vẽ tranh, nhưng em lại nói đó là mạng sống của em. Không có vẽ tranh, em cảm thấy mình không phải là mình. Chỉ lúc nào cầm bút trong tay em mới cảm thấy cuộc sống của mình có giá trị.”

“Một người vừa ngốc nghếch vừa mềm yếu đến như thế, Đông Tâm, em sẽ tin là cô ấy sẽ đi sao chép sao? Cô ấy sẽ đi ăn cắp ý tưởng của người khác, đi khinh nhờn tín ngưỡng của mình sao? Anh thì anh không tin đâu.”

Đông Tâm nghe xong hốc mắt dần ẩm ướt, muốn nói gì đó nhưng lời nói lại nghẹn ứ ở cổ họng, không thốt nổi thành lời. Cuối cùng cô vừa dùng gối đánh Tô Lịch vừa mắng: “Anh mới ngốc! Anh mới ngốc! Cả nhà anh đều ngốc.” Nhưng vừa dứt lời, Đông Tâm lại phát hiện chỉ số thông minh của mình thế nhưng lại offline rồi.

Đông Tâm cười ra nước mắt: “Anh thực sự không muốn hỏi chuyện chướng ngại vẽ tranh của em là thế nào à?”

“Em có chướng ngại vẽ tranh à?” Tô Lịch liếc mắt nhìn trời giả ngu: “Không phải đã hết rồi sao? Nếu hết rồi thì còn hỏi làm gì nữa.”

Nhìn dáng vẻ cà phơ cà phất của Tô Lịch, Đông Tâm đột nhiên cảm thấy người đàn ông này đẹp trai chết đi được. Nhất định là kiếp trước cô đã cứu được cả dải ngân hà cho nên kiếp này mới có thể gả cho Tô Lịch. Đầu năm nay, đàn ông ấm áp rất nhiều, nhưng người chân chính đặt bạn vào lòng để sưởi ấm thì chẳng được mấy ai.

Nghĩ đến đây, Đông Tâm không nhịn được một phen nhu tình, vòng tay ôm eo Tô Lịch, nhẹ giọng nói: “Ông xã à, cảm ơn anh.” Nói xong liễn kiễng chân hôn nhẹ lên môi Tô Lịch một cái. Trong nháy mắt hai đôi môi chạm nhau, Tô Lịch liền tự giác duối đầu lưỡi ra. Cảm nhận được Tô Lịch bắt đầu táy máy tay chân, Đông Tâm liền vội vàng hô dừng: “Đừng có mà được một tấc lại muốn tiến một thước! Chỉ định hôn anh một chút thôi, anh đừng có mà….ưmmmm…”

“Shiet!” Tô Lịch vừa cởi áo khoác của Đông Tâm vừa dùng ngôn từ trên mạng, “Hôn xong không cho tới thì em định bắt anh dùng ngũ cô nương để tự an ủi à?”

Đông Tâm nghe xong liền bật cười: “Anh học đâu ra mấy lời nói lưu manh này thế?”

“Chờ lát nữa không biết ai lưu manh hơn ai đâu!” Tô Lịch nói xong liền vừa cười vừa đẩy Đông Tâm ngã xuống giường. Nhưng bởi vì dùng sức quá lớn cho nên chân liền đá phải tủ đầu giường. Sau đó “Rầm” một tiếng, cái tủ bị đá lệch ra khỏi vị trí cũ của nó. Đông Tâm thấy vậy liền hô lên một tiếng, vừa bò dậy nhìn xuống giường xong sắc mặt liền đen lại.

Mà đầu bên kia, Tô Lịch cũng lập tức cảm thấy đại sự không ổn, vội vàng kéo Đông Tâm lại nhưng đã quá muộn. Trước khi Tô Lịch kịp ra tay thì Đông Tâm đã lôi từ gầm giường ra một… hai… năm….chiếc tất!!!

Chuyện là dạo trước Đông Tâm bận rộn chuẩn bị truyện tranh, cho nên không thể chăm lo chuyện trong nhà được, lúc đó Tô Lịch đã vỗ ngực đảm bảo: “Không phải chỉ là mấy việc dọn nhà cỏn con thôi sao, ai mà không làm được chứ! Bà xã, em cứ yên tâm vẽ tranh đi, nhà anh dọn, quần áo anh giặt.”

Bởi vì một lòng một dạ muốn tập trung vẽ tranh nên đoạn thời gian đó Đông Tâm quả thực không có tinh lực lo mấy chuyện nhỏ nhặt đo được, liền thực sự tin Tô Lịch – giao toàn quyền quyết định cho anh. Mặc dù là như vậy nhưng Đông Tâm vẫn luôn băn khoăn một chuyện, đó là Tô đại giáo sư vẫn luôn thay tất hằng ngay nhưng tại sao trên ban công lại không thấy phơi quần áo tất vớ của anh sau khi thay ra chứ? Thì ra tất cả đều ở đây. A ha ha ha!!!

Nghĩ đến đây hai mắt Đông Tâm liền bốc hỏa, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tô đại giáo sư! Tô đại nam thần! Anh hãy giải thích giùm em chuyện này với!!!!!”

Tô Lịch nghe xong yên lặng che mặt, lảng sang chuyện khác: “Nếu không thì vợ à, em hãy kể cho anh chuyện năm đó nguyên mẫu nhân vật bị ăn cắp như thế nào đi.”

“Cút!!!” Đông Tâm rít lên, “Nếu hôm nay anh không giải thích được rõ mọi chuyện với em thì em sẽ đem năm chiếc tất này dán lên cửa viện nghiên cứu của anh, để cho tất cả mọi người biết đường Tô đại giáo sư luôn sạch sẽ ngăn nắp rốt cuộc là người như thế nào!!!!”

Tô Lịch: /(ㄒoㄒ)/~~

Cách Nuôi Mèo Ba Tư Con

là giống mèo đang rất được yêu thích bởi các bạn trẻ yêu mèo ở Việt Nam. Tuy nhiên, đặc thù của mèo Ba Tư khá khó chăm sóc, đặc biệt là bộ lông dày khiên việc chải lông phải làm hầu như hàng ngày. Ngoài ra giống mèo này còn mắc một số vấn đề về sức khỏe và một số bệnh bẩm sinh, gây khó khăn cho việc nuôi và nhân giống chúng ở Việt Nam. Bài viết này sẽ chia sẻ cách nuôi mèo Ba Tư con và trưởng thành (theo tài liệu của Royal Canin – 1 hãng thức ăn cho thú cưng nôi tiếng) và cách chăm sóc, vệ sinh, chải lông hàng ngày cho những em Ba Tư.

Cho ăn

Dinh dưỡng cho mèo Ba Tư rất quan trọng, giống mèo này hàng thế kỷ được nuôi bởi các gia đình hoàng gia quý tộc nên khá chảnh, không phải cho gì cũng ăn. Thêm vào đó, một em mèo Ba Tư đẹp phải mũm mĩm, má phính, mặt tròn,… vì vậy phải có chế dinh dưỡng hợp lý để giữ cân mà không bị béo phì.

Bạn nên cho mèo Ba Tư ăn như thế nào?

Mèo Ba Tư con dưới 1 tháng tuổi chỉ nên cho bú mẹ vì lúc này hệ tiêu hóa của mèo chưa tốt và cũng chưa có răng để nhai.

Bắt đầu từ 1 – 2 tháng tuổi, bạn bắt đầu cho ăn dặm với cháo loãng trộn với nhiều thịt xay thật nhuyễn. Mèo cứng cáp hơn bạn có thể giảm dần độ loãng của thức ăn. Khối lượng thức ăn mỗi ngày với mèo ở độ tuổi này từ 25 – 40g / ngày, chia là 5 bữa để dễ hấp thụ.

Mèo con từ 2 – 4 tháng tuổi. Lúc này đã khá cứng cáp, chỉ cần cho ăn 3 bữa / ngày, với khối lượng 40 – 65g. Thời gian này có thể bắt đầu tập cho mèo ăn các loại thức ăn khô đóng gói, vì không phải lúc nào bạn cũng có thời gian để tự nấu.

Mèo từ 4 tháng tuổi trở lên. Lúc này đã được coi là cỡ nhỡ, chỉ cần cho ăn 2 bữa / ngày với khối lượng từ 60 – 80g cho mèo nặng dưới 3kg, và 80 – 130g cho mèo nặng trên 3kg.

Cho mèo Ba Tư ăn gì?

Thức ăn sẵn rất được ưa chuộng vì nhanh và sạch sẽ, bạn không phải lúc nào cũng có thời gian rảnh đều nấu cho em mèo ăn cầu kỳ. Tuy nhiên không phải loại thức ăn nào cũng tốt cả, bạn nên chọn thức ăn của Royal Canin – thức ăn dành cho thú cưng được nhiều trại mèo lớn trên thế giới sử dụng.

Royal Canin phân ra nhiều loại thức ăn để phù hợp với nhu cầu của mèo ở từng độ tuổi. Mèo từ 2 – 4 tháng tuổi có thể thể cho ăn Royal Canin Mother and Baby Cat. Từ 4 – 8 tháng – Royal Canin Kitten. Và trên 8 tháng tuổi – Royal Canin 27 Indoor và 32. Ngoài thức ăn khô kể trên, có thể dùng thức ăn ướt như Pate ướt của Royal Canin.

Thức ăn tươi cũng rất cần thiết, bạn nên cho em Ba Tư ăn thức ăn tươi càng nhiều càng tốt, ít nhất 2 ngày phải có 1 bữa thức ăn tươi, để tăng hương vị, tránh nhàm chán. Thức ăn sẵn chỉ nên dùng khi “chống cháy”. Mèo là động vật ăn thịt, chế độ ăn của chúng phải có nhiều thịt. Chúng rất thích thịt bò, bình dân hơn thì thịt gà hoặc cá. Hạn chế cho ăn thịt lợn vì thịt lợn nhiều mỡ, nhưng nội tạng lợn như gan, tim, bầu dục, óc thì rất tốt. Tránh cho ăn thịt hoặc nội tạng sống, nên trụng sơ qua nước sôi, vì thực phẩm ở VN không được “sạch”. Cũng cần cho ăn thêm một chút xíu cơm (cháo sẽ tốt hơn), và rau củ quả (xay nhuyễn sẽ tốt hơn) để bổ sung thêm vitamin và tăng đề kháng.

Chăm sóc lông

Bộ lông dài luôn là điểm quyến rũ nhất của giống mèo Ba Tư (giống lông dài), vì vậy bạn cần phải chải lông hầu như hàng ngày, khá vất vả đó. Giống mèo này cũng rụng lông rất nhiều nên sẽ không thích hợp với các bạn ưa sạch sẽ. Với giống Ba Tư lông dài, bạn nên tắm cho chúng hàng tháng với dầu gội dành riêng cho mèo để giữ lông chúng mềm mượt và ngăn rụng.

Giống mèo Ba Tư lông ngắn thì chăm sóc lông đơn giản hơn nhiều. Chỉ cần chải chuốt 1 lần / tuần để loại bỏ lông rụng. Chúng cũng sạch sẽ và ít rụng lông hơn giống lông dài nên chỉ cần tắm cho chúng vài tháng 1 lần. Cũng cần cắt tỉa bớt những sợi lông quá dài để giữ cho chúng gọn gàng, luôn tròn trịa đáng iu.

Chăm sóc sức khỏe

Giống mèo Ba Tư (cả lông ngắn và lông dài) đều gặp khá nhiều vấn đề về sức khỏe. Điển hình nhất là hô hấp khó khăn do chúng có mũi nhỏ, mặt tịt nên hít thở kém. Bạn không nên để chúng ở nơi quá bụi bặm, hoặc nơi quá nóng và kín vì chúng có thể bị ngạt mũi bởi chính lông rụng của mình. Phải lau mũi cho chúng hàng ngày để tránh bị ngạt.

Mèo Ba Tư hay bị chảy nước mắt do mí mắt chúng cụp, lông cọ vào giác mạc. Nước mắt chảy nhiều khiến lông dưới mắt bị bết lại trông rất bẩn. Bạn cần lau mặt và vệ sinh mắt cho chúng hàng ngày bằng khăn ẩm để tránh bị đau mắt. Đánh răng hàng tuần, hoặc tuần 2 lần, rất cần thiết đề phòng ngừa các bệnh răng miệng.

Lịch tẩy giun, sán

Bắt đầu tẩy giun cho mèo Ba Tư con khi được 3 tuần tuổi và tẩy cách 2 tuần / lần cho đến khi được 3 tháng tuổi, sau đó tiếp tục mỗi tháng 1 lần cho đến khi được 6 tháng tuổi. Mèo lớn hơn 6 tháng tuổi, có thể tẩy 3 hoặc 4 tháng / lần, tuy nhiên nếu em mèo thường xuyên ăn thịt sống thì nên tẩy 2 tháng / lần.

📍 Thú Kiểng – Hoàng Văn Thái – Thanh Xuân

📍 Thú Kiểng – Đền Lừ – Hoàng Mai

Địa Chỉ: 64 – Đền Lừ 2 – Q. Hoàng Mai, Hà Nội (Ngã 3 Đền Lừ) https://www.facebook.com/ThukiengDenLuHN/094 209 5239

📍 Thú Kiểng – Đông Anh

Địa Chỉ: 60 tổ 12 – đường Thiết Bị Điện – thị trấn Đông Anh https://www.facebook.com/ThuKiengDongAnhHN/0934 611 484

📍 Thú Kiểng – Bình Phú – Quận 6

📍 Thú Kiểng – Bình Thuận – Quận 7

📍 Thú Kiểng – Thủy Nguyên

📍 Thú Kiểng – Hạ Long

Địa Chỉ: Số 506 Nguyễn Văn Cừ – P. Hồng Hải – TP. Hạ Long https://www.facebook.com/ThuKiengHaLong/090 604 06 39

Bạn đang đọc nội dung bài viết Truyện Nhặt Được Một Con Mèo Ba Tư Chương 3 trên website Sonkemmiracleapo.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!